Trixie :
Thương Tôn Viễn Chứ!
Khi đọc truyện đoạn có Tôn Viễn Chứ là lại cảm thấy lòng thắt lại, dường như có nỗi buồn nào đó đang gặm nhấm cậu ấy mà tác giả không kể rõ.
Trên phim thì thắc mắc này đã có câu trả lời. Bi kịch gia đình, sự mắc kẹt của một đứa con gánh trên vai những món nợ không bao giờ dứt, tình yêu thương bị lợi dụng bởi chính người thân dưới vỏ bọc trách nhiệm. Tôn Viễn Chứ từng nói anh ấy không dám bước vào mối quan hệ yêu đương vì sợ người ấy phải chịu khổ cùng mình, không muốn thêm một ai phải gánh vác những nỗi buồn cùng anh ấy. Tất cả những uất ức cam chịu tích tụ qua năm tháng, để rồi đẩy một thanh niên ưu tú, một nhân tài, một người bạn tốt phải bỏ lại tất cả, gieo mình vào biển mây.
Tôi không thể trách Tôn Viễn Chứ quá bi quan, bởi anh ấy đã rất cố gắng. Tôi chỉ ước cuộc đời bớt tàn nhẫn với những người như vậy, đừng đẩy họ tới tận cùng bi thương. Tôi từng mong có một cái kết có hậu hơn cho Tôn Viễn Chứ ở một thời không nào đó.
Trong lúc đọc truyện và xem phim, điều tôi cực kỳ thích chính là những người bạn bên Thượng Chi Đào. Những người cùng cảnh xa nhà để gây dựng sự nghiệp, cùng chia sẻ với nhau từng bữa ăn sau giờ tan tầm, chăm sóc nhau, dành cho nhau những vòng tay yêu thương vào những giây phút tăm tối nhất. Gặp được những người như vậy vào khoảng thời gian chông gai nhất, chính là “dùng may mắn một đời để đổi”, ấm áp như ngọn lửa sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
2026-09-03 14:38:03