@laibas_emotions: #MomAndSon #Motherhood #MyLittleBoy #MomLife #MotherSonLove @TikTok

Lᴀɪʙᴀs Eᴍᴏᴛɪᴏɴs
Lᴀɪʙᴀs Eᴍᴏᴛɪᴏɴs
Open In TikTok:
Region: PK
Monday 31 August 2026 14:34:19 GMT
12124
480
1
29

Music

Download

Comments

tehmina.imran98
TEHMINA IMRAN :
🥰🥰🥰
2026-09-03 17:40:16
0
To see more videos from user @laibas_emotions, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ju-hoon quỳ gối bên giường, quơ lấy bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt của Yufan, nước mắt chực trào ra trên đôi mắt đã đỏ ngầu vì thức trắng.
Ju-hoon quỳ gối bên giường, quơ lấy bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt của Yufan, nước mắt chực trào ra trên đôi mắt đã đỏ ngầu vì thức trắng. "Yufan! Em nhìn anh này! Yufan! Anh mang thầy thuốc giỏi nhất ở tỉnh về rồi, em ráng lên.." Yufan khẽ mở mắt. Đôi mắt trong veo ngày nào giờ đã đục ngầu, mệt mỏi. Khi thấy Ju-hoon, em cố gắng mỉm cười, nụ cười yếu ớt. "Anh.. anh sang đây làm gì.. Lây bệnh.. thì sao.. Đồ ngốc.." "Em câm miệng lại cho anh!" Ju-hoon gào lên, nước mắt rơi xuống bàn tay Yufan "Em không được chết! Em đã hứa cùng anh đi sang vùng khác sống mà? Em hứa mùa xuân này sẽ cùng anh đi hái hoa ngọc lan mà?" Yufan dùng chút sức lực cuối cùng, khẽ siết nhẹ ngón tay Ju-hoon. Em nhìn người mình yêu, ánh mắt đong đầy sự day dứt và tiếc nuối vô bờ: "Em.. em xin lỗi.. Em không đồng hành cùng anh được nữa rồi.." "Yufan!" "Ju-hoon này.." Giọng Yufan yếu dần, chỉ còn là những tiếng thì thào ngắt quãng "Em.. vẫn ghét anh lắm.. Ghét anh.. vì anh làm em.. tiếc cái đời này quá..." Ngón tay Yufan tuột khỏi tay Ju-hoon. Cánh tay em buông thõng xuống mép giường. Đôi mắt nhắm lại, mang theo cả mùa xuân của Ju-hoon đi vào hư vô. "Yufan! YUFAN!" Tiếng gào xé lòng của Ju-hoon lọt qua mái tranh, hòa vào tiếng mưa phùn giá lạnh của đêm đông. Nhưng người dưới đất đã lạnh, chẳng còn ai nhếch môi bĩu môi gọi anh là đồ mọt sách khó tính nữa. Mười năm sau. Làng Đông Hưng đã thay đổi nhiều. Cây cầu gỗ cũ đã được thay bằng cầu bê tông, những ngôi nhà gạch cao tầng mọc lên như nấm. Chỉ có căn nhà gỗ năm gian nhà họ Kim vẫn nằm yên đó, rêu phong phủ đầy trên những mái ngói. Nắng chiều vẫn rọi qua ô cửa sổ gian tây, nhưng không còn trái thị nào rơi tọt vào đĩa mứt gừng nữa. Kim Ju-hoon giờ đây đã là một người đàn ông trung niên với vài sợi tóc bạc hai bên thái thùy. Trên chiếc bàn gỗ, Ju-hoon thong thả rót trà. Anh rót vào bát thứ nhất, rồi chậm rãi rót vào bát thứ hai. Anh đặt hai đôi đũa, hai chiếc bát sứ lên bàn, xếp ngay ngắn đối diện nhau. Sau đó, anh bưng đĩa mứt gừng mới làm, đặt một nửa sang phía đối diện, nơi chiếc ghế cẩm lai trống không. "Hôm nay trà sen ướp khéo lắm." Ju-hoon cất giọng, nhỏ nhẹ và thong thả như đang trò chuyện với một người ngồi trước mặt. "Cậu uống thử xem. Đừng có uống ừng ực như ngày trước nữa, trà là để thưởng thức, không phải để giải khát." Không có tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng gió thổi qua hàng dâm bụt xào xạc. Ju-hoon mỉm cười nhẹ nhàng. Anh gắp một miếng mứt gừng, đặt vào bát đối diện. "Tôi biết cậu lại sắp chê mứt ngọt quá chứ gì? Lần này tôi cho ít đường rồi. Cậu Cả nhà họ Chao bướng bỉnh thế, chắc vẫn chưa vừa lòng đâu nhỉ?" Dân làng đi ngang qua cổng nhà họ Kim, thấy cậu Hai ngồi một mình bên bàn trà, rì rầm nói chuyện với chiếc ghế trống, ai nấy đều thở dài. "Cậu Hai nhà họ Kim điên thật rồi. Từ ngày cậu Cả nhà họ Chao mất vì trận dịch năm đó, cậu ấy cứ sống như người cõi trên. Ngày nào cũng pha hai chén trà, dọn hai đôi đũa.. Thật tội nghiệp." Ju-hoon nghe thấy những lời bàn tán ấy ngoài ngõ. Anh chẳng buồn giải thích, cũng chẳng buồn bận tâm. Điên hay tỉnh thì có gì khác biệt? Đối với anh, thế giới ngoài kia mới là hư vô, còn không gian nhỏ bé này, mới là thực tại. Ju-hoon nâng chén trà của mình lên, nhìn sang chiếc ghế trống đối diện. Ánh nắng chiều rọi qua ô cửa, tạo thành những vệt sáng lung linh. Trong làn khói trà mờ ảo, anh dường như thấy một thanh niên tóc hơi rối, khoác áo vạt hò, đang ngồi khoanh tay hếch cằm nhìn anh với vẻ thách thức. Ju-hoon khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi đong đầy một nỗi đau day dứt, nhói buốt nhưng lại êm đềm như một thói quen. "Anh vẫn ghét em." Ju-hoon nhìn khoảng trống bên cạnh, thì thầm. "Ghét đến mức cả đời này cũng không biết phải sống thế nào nếu không có em.." Anh nhấp một ngụm trà. Vị đắng chát xộc lên đầu lưỡi, rồi đọng lại một chút ngọt ngào mơ hồ nơi cuống họng. Nắng ngoài hiên tắt dần. Căn nhà gỗ chìm vào hoàng hôn thanh tĩnh. Ju-hoon vẫn ngồi đó, bên hai chén trà đã nguội lạnh, đi qua từng ngày dài của một kiếp người dở dang. #hoonjames #juhoon #james #keadouray #pov

About