@tram.tan.vo: Khoảng cách ngày một xa, và ở nơi dừng chân đầy giông bão này, nỗi nhớ lại được đà tăng giá cao vời. Đó là thứ chi phí đắt đỏ của ký ức mà mình tôi phải gánh chịu. Từng kỷ niệm cũ giờ đây đều trở thành những vết cứa ngọt ngào nhưng nhức nhối. Người thong dong bước tiếp, còn tôi vĩnh viễn kẹt lại ở khoảng trời cũ, ôm lấy một nỗi nhớ giá chát mà chẳng bao giờ tìm được người thanh toán.