Liu :
Nói chung sống ở đời sẽ luôn là một vòng tuần hoàn , có phạm lỗi thì bị mắng , bị nói này nói nọ , rồi chính mình phải xin lỗi , còn ko phải lỗi của mình thì lại lấy cái cớ làm bài học rồi nói xọ chuyện này xọ chuyện kia mà ko có chút lời xin lỗi nào .
Cha mẹ , gia đình ai cũng nói là nơi chào đón mình về khi thành công hoặc thất bại , nhưng đâu có , dù có về thì vẫn sẽ là một vòng tuần hoàn , bị nói , bị mắng , bị so sánh .
Cha mẹ lúc nào cũng nói " có chuyện gì thì phải kể và tâm sự cho cha mẹ " nhưng rồi thì sao ? nói ra thì lại bảo lắm chuyện , tâm sự thì lại bảo là linh tinh , nhiều lúc bản thân cảm thấy quá mệt mỏi , nhưng khi kể thì họ như bị thôi miên , toàn lôi bài ca " ngày xưa t thế này , ngày xưa t thế nọ , ... có tí thế mà đã kêu mệt " .
Mình là nạn nhân , dù cảm thấy chán lắm rồi , chả muốn kiếp này nữa , nhưng vẫn phải sống .
Nhiều lúc nghĩ mình sống để làm gì ? liệu trong mắt gia đình mình là người thân , hay chỉ là gánh nặng kinh tế , là một con búp bê mà họ thích sửa đổi này nọ theo ý họ ? mình có đang đc tự do ko ?
Nhắc lại lần nữa , cuộc sống luôn là một vòng TUẦN HOÀN , khi họ cậy có vai trò lớn thì đc cái lấn tới .
Chả biết nói gì thì chọn im lặng , chọn sống một mình , tinh thần suy ngược , mỗi lần mở mắt đón ngày mới là phải gồng mình , làm mọi cách để làm con ngoan trước mắt họ , cho đến một lúc mình kiệt sức , cần nghỉ ngơi nhưng trong mắt họ mình đang lười , mất dạy , làm màu làm mè , ko hiểu đc những thứ mà chính họ chưa từng chải qua .
2026-09-05 07:33:24