🏛️03D :
t nói thật g ai nói câu "cha mẹ sinh con ra mà mong con trả hiếu thì thôi đừng làm cha mẹ", t chỉ lướt thôi, quan điểm của t đó là "trách nhiệm". Họ sinh mình ra, họ nuôi nấng mình, công sinh công dưỡng đủ đầy, trả ơn trả hiếu là hiển nhiên, là trách nhiệm, không đợi nhắc. Đối với t, thất bại không phải thi điểm thấp, thất bại k phải sa vào cờ bạc, thất bại k phải làm mẹ ở tuổi đôi mươi,.. thất bại là khi ba mẹ nói "Con có tiền không cho mẹ xin ít mẹ mua thuốc, dạo này mẹ mệt" mà bản thân lại chẳng có nổi 500k cho mẹ đi khám hay đi mua thuốc. Đó là thất bại, mỗi ngày t đều phải tự nhủ là, chưa báo hiếu cha mẹ thì chưa tìm hạnh phúc riêng. Điểm thấp -> thi lại được, thi cả đời. Cờ bạc -> cai được, chet là hết. Mang thai sớm -> nuôi được, nhịn được. Nhưng thời gian của cha mẹ, không câu kéo được. Thanh xuân và nước mắt của họ, không lấy lại được. Vì ai cho ai? Vì con cho con. Vì muốn con thoát khỏi lũy tre làng, nên họ phải ra đồng từ sớm, vì muốn con được mặc đồ đẹp, thơm tho như bao người, nên họ phải chịu hôi, chịu xấu trước trăm người, vì muốn con có chữ nghĩa, có văn chương, nên họ chấp nhận ngừng bút, ngừng đọc. Vì muốn con được thấy thế giới, nên họ chấp nhận mù loà, thiển cận. Nếu chữ Hiếu đi sau các chữ khác, thì xem như đó không phải con người. Kể cả động vật còn quấn quýt bên cha mẹ chúng, thì tại sao phần người lại bất hiếu, lại vong ân bội nghĩa?
2026-09-02 17:16:55