, :
tôi hận bố tôi lắm,nhưng cũng thương bố nhiều.6 năm kể từ ngày tôi sinh ra,bố bỏ tôi đi,để mẹ cùng ông bà ngoại nuôi tôi lớn,mãi đến khi ông tôi mất,bố mới quay trở về để bù đắp tình cảm và yêu thương mẹ con tôi hơn.tôi nhớ như in cái ngày bố đánh mẹ,mẹ ném bịch rau gai vào người tôi,bố mẹ đập phâ đồ đạc trong nhà để tôi dọn tất cả sau lại đứt tay,bố đòi đuổi tôi xuống xe khi cãi nhau với mẹ ở ngoài đường,mẹ chửi rủa tôi vì không biết thương bố ngoan với bố để mẹ phải sống như này,vợ riêng của bố chửi rủa cả gia đình tôi,bố thương con riêng của bố cho con bố tất cả còn bảo tôi nghỉ học đi,... bao nhiêu chuyện bố làm với mẹ,đối xử với tôi như thế khiến tôi câm hận bố đến tận xương tuỷ.sau khi vượt qua 1 năm tôi bị trầm cảm,tôi chợt nhận ra bố cũng đã cố gắng kiếm tiền để tôi có môi trường học tập tốt nhất,thấy mẹ lao đầu kiếm tiền khiến mẹ gầy đi thì bảo mẹ nghỉ làm để bố nuôi,mẹ tôi và tôi muốn thưa gì bố cũng cho.thật ra thứ tôi hận là những lúc bố đối xử tệ bạc với mẹ nhưng bố cũng còn thương tôi nhiều lắm,vẫn ghét vẫn hận quá khứ bố làm nhưng ở hiện tại,tôi thấy mẹ hạnh phúc,bố tôi thôi bớt tính gia trưởng kiểm soát ghen tuông ái kỷ nên tôi cũng một phần yêu bố hơn.dù hận bố,tôi chưa bao giờ dám nghĩ đến nếu một ngày không có bố thì cuộc sống của tôi của mẹ của cả gia đình này sẽ phải xoay sở như thế nào
2026-09-01 17:42:17