@ttthanhloc: Có những năm tháng còn trẻ, ta cứ nghĩ nói được phần đúng của mình là bản lĩnh. Đi qua thêm vài chuyện mới hiểu có những lúc, biết dừng đúng một câu mới thật sự là bản lĩnh. Chuông vốn chẳng tự ngân. Phải có một lực tác động, nó mới thành tiếng. Chuyện đời nhiều khi một lời người khác nói ra vốn chỉ là một lời. Nhưng ta đáp lại một câu, họ thêm một câu, rồi từ một chuyện chẳng đáng bao nhiêu lại thành hơn thua, giận hờn, thậm chí mất đi một mối quan hệ từng rất quý. Vậy nên “bớt nói một câu” không phải là thua. Có những chuyện mình biết rõ đúng sai nhưng không nhất thiết phải tranh đến cùng. Có những người đang nóng giận, giải thích thêm lúc ấy chỉ khiến câu chuyện đi xa hơn. Có những lời nghe không thuận tai, nếu mình để nó dừng lại ở tai thì chỉ khó chịu một lúc; nhưng đem nó đặt vào lòng, có khi lại nặng lòng nhiều năm. Người trẻ thường muốn thắng bằng lời. Người từng trải lại muốn thắng được chính mình. Bởi sau cùng, hơn nhau một câu rồi được gì? Thắng một cuộc tranh luận nhưng mất một người bạn, có đáng không? Giữ được sĩ diện trong vài phút nhưng khiến người thân tổn thương, có đáng không? Chứng minh mình đúng mà làm một mối quan hệ rạn nứt, cái đúng ấy liệu còn bao nhiêu ý nghĩa? “Nhường nhau một chữ, lắm khi yên lòng” cũng không dạy người ta nhu nhược. Nhường người vô lý không có nghĩa là công nhận họ đúng. Im lặng trước một chuyện nhỏ không có nghĩa là mình không biết nói. Chỉ là đã biết phân biệt chuyện nào đáng để lên tiếng và chuyện nào đáng để bỏ qua. Đời vốn đã đủ mệt. Ra ngoài phải đối diện công việc, cơm áo, trách nhiệm và biết bao điều chẳng thể kiểm soát. Về với nhau rồi, nếu câu nào cũng phân thắng thua, việc nào cũng phải tìm cho ra người đúng người sai, cuối cùng căn nhà cũng chẳng còn bình yên, tình bạn cũng chẳng còn chỗ để bao dung. Có một câu rất đáng để tự nhắc mình: Việc đời, bớt nói một câu. Gặp người, nhường lại một bước. Không phải chuyện gì cũng cần phản bác. Không phải lời nào cũng cần đáp trả. Không phải hiểu lầm nào cũng cần chạy theo giải thích. Thời gian rồi sẽ làm rõ nhiều thứ mà lời nói không thể làm rõ. Đến một tuổi nào đó, người ta chẳng còn muốn dùng miệng để thắng thiên hạ nữa. Chỉ muốn giữ cho gia đình bớt một trận cãi vã, tình bạn bớt một lần tổn thương, lòng mình bớt một phần sân si. Chuyện không tiếp lời, nhiều khi cũng tự lặng. Một câu nhịn được, có khi giữ được một mối thâm tình. Một bước nhường được, có khi tránh được cả đoạn đường thị phi. Sau cùng khôn không phải là câu nào cũng biết đáp. Mà là có những câu biết rất rõ phải đáp thế nào vẫn chọn mỉm cười rồi thôi.
TT Lộc
Region: VN
Tuesday 01 September 2026 13:25:46 GMT
Music
Download
Comments
Hoàng Thông :
rất chí lý 🥰🥰🥰🥰
2026-09-05 04:53:54
1
Điều ước giản đơn :
Nói thật nghe nhạc này như đang đi một con đường dài chìm vào giấc ngủ ngàn thu như đang về cõi vĩnh hằng để đến kiếp nơi ta phải quay về con đường 1 mình mang theo nỗi buồn rời khỏi trốn nhân gian đang ngủ bị giật mình tỉnh giấc bao luyến lưu
2026-09-01 18:15:49
3
Xuyến Mười :
❤️🙏🙏🙏 rất ý nghĩa xin phép được chia sẻ bài 🙏
2026-09-04 01:55:06
1
tien.nguyen2583 :
bài chia sẻ hay ❤️❤️❤️
2026-09-02 05:36:08
2
Lương Nhựt :
Tôi thích tiền tôi tự làm ra tôi xài không ai nói nặng nhẹ tôi được
Con người tôi xưa nay là vậy
2026-09-05 02:48:10
0
Nguyễn Văn Tùng :
❤️OK
2026-09-02 00:22:49
1
huỳnh sáu :
Cảm ơn bạn nhiều
2026-09-01 14:36:46
1
Ngô Trần :
❤️❤️❤️
2026-09-01 23:45:22
1
Huệ Duyên :
😇😇😇
2026-09-02 00:32:48
1
To see more videos from user @ttthanhloc, please go to the Tikwm
homepage.