@blakesexoticanimalranch: My little farm hand feeding quail out to some red foot tortoises on the farm 🐢 #farmlife #tortoises #quail #feeders #animals

B.E.A.R
B.E.A.R
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 01 September 2026 14:38:13 GMT
12875
752
41
11

Music

Download

Comments

7chameleons
Samantha :
I never would have thought they ate meat! Learning something new everyday
2026-09-01 14:42:40
45
vinstanton
༻꫞𝓥𝓲𝓷𝓷𝓲𝓮꫞༺ :
omg why are you doing that
2026-09-02 02:11:10
0
mistyxpika
mistyxpika :
I thought they were vegetarian
2026-09-01 18:38:22
6
slate_scissors
Sia_ slate_cut :
What breed of tortoise are they ? I have a horsefield tortoise ( steff )
2026-09-01 19:48:55
1
billionaire_68
billionaire_68 :
I found my turtle eaten a dead mice
2026-09-01 16:43:51
2
forexamplenot
asguardawokenagain :
First Blake but they can eat that?
2026-09-01 14:43:19
3
thatonemumx3
Teeuuhh🥀 :
I thought they eat lettuce!!!
2026-09-01 21:10:28
1
your_average_isaac
nyc.isaac :
Ts tufff
2026-09-01 14:42:30
1
appleuser5486271
Apple User548627 :
He has best life
2026-09-02 01:00:55
1
meekwhyte0506
meekwhyte0506 :
Yup, cause Cash gonna be the Boss one day.!
2026-09-01 21:14:37
2
www.tictixrobyn
Robyn :
He always finds them! Yay!
2026-09-01 15:37:48
1
movielovernh0831
Nikolaihitch45 :
Oh my he’s good you taught him well🔥❤️
2026-09-01 14:54:25
4
kenyadeje
kenya :
2026-09-01 14:46:28
2
cyrusisthebest4
user1596314225647 :
Kash is a turtle hunter
2026-09-01 15:25:08
1
yourfilipinabaddie
🏛️🍌✨ellenna🇵🇭👑🌶️ :
Thought they just eat veggies
2026-09-01 15:53:27
2
kenyadeje
kenya :
kash loves feeding lol
2026-09-01 14:46:00
1
jamierogers43
jamierogers43 :
bear
2026-09-01 21:29:35
0
hassomicha
Michael Adventure :
The Willing Helper in training future CEO / CFO.. all you agree let's
2026-09-01 20:32:14
1
To see more videos from user @blakesexoticanimalranch, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tề Thiết Chủy cả đời bói qua vô số quẻ. Hắn đoán được mưa gió sắp đến, đoán được lòng người khó lường, đoán được sinh tử hợp tan của biết bao kẻ. Người đời gọi hắn là Bát Gia. Trên đoán thiên cơ. Dưới đoán lòng người. Chỉ có một người... Cả đời này, hắn chưa từng dám bói. Trương Khải Sơn. Không phải bởi vì mệnh của người kia quá lớn. Cũng không phải bởi vì Tề Thiết Chủy không thể tính được. Mà bởi vì...hắn sợ. Sợ đồng tiền gieo xuống. Sợ quẻ tượng hiện ra. Sợ mình nhìn thấy một kết cục mà bản thân không thể thay đổi. --- Đêm đó, Trường Sa chìm trong một màn mưa lạnh. Tề Thiết Chủy ngồi trong phòng, trước mặt là một ấm trà đã nguội từ lâu. Hắn cúi đầu nhìn những đồng tiền đồng nằm trên bàn, ngón tay vô thức xoay xoay một đồng trong đó. Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân. Bát Gia còn chưa kịp ngẩng đầu, cửa phòng đã bị đẩy ra. Người bước vào mang theo hơi lạnh của đêm mưa. Trương Khải Sơn. “Phật Gia?” Tề Thiết Chủy lập tức đứng dậy. Trương Khải Sơn không nói gì, chỉ bước đến trước bàn rồi nhìn xuống những đồng tiền đồng. Bát Gia thấy ánh mắt hắn, trong lòng chẳng hiểu sao bỗng nhiên có một cảm giác bất an. “Đêm hôm khuya khoắt, Phật Gia không ngủ mà chạy đến chỗ tôi làm gì?” Trương Khải Sơn chậm rãi ngồi xuống đối diện hắn. “Ngày mai ta phải đi.” Nụ cười trên môi Bát Gia khựng lại. “Đi đâu?” “Một chuyến công vụ.” Giọng Trương Khải Sơn vẫn bình thản như thường ngày. Nhưng chẳng hiểu sao Tề Thiết Chủy lại cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Hắn miễn cưỡng cười: “Phật Gia đi làm việc thì cứ đi, chẳng lẽ còn phải đến báo với một tên thầy bói như tôi sao?” Trương Khải Sơn nhìn hắn. Ánh mắt ấy khiến Bát Gia không thể tiếp tục cười được nữa. Sau đó, Trương Khải Sơn đưa tay, lấy một đồng tiền trên bàn. Đặt vào lòng bàn tay Tề Thiết Chủy. “Bói cho ta một quẻ.” Cả căn phòng bỗng nhiên yên lặng. Bát Gia cúi đầu nhìn đồng tiền trong tay. Rất lâu. Hắn không nói gì. Trương Khải Sơn nhíu mày. “Không nghe thấy?” “Không bói.” Câu trả lời đến quá nhanh. Trương Khải Sơn hơi sững người. Tề Thiết Chủy vẫn cúi đầu. “Tôi không bói.”
Tề Thiết Chủy cả đời bói qua vô số quẻ. Hắn đoán được mưa gió sắp đến, đoán được lòng người khó lường, đoán được sinh tử hợp tan của biết bao kẻ. Người đời gọi hắn là Bát Gia. Trên đoán thiên cơ. Dưới đoán lòng người. Chỉ có một người... Cả đời này, hắn chưa từng dám bói. Trương Khải Sơn. Không phải bởi vì mệnh của người kia quá lớn. Cũng không phải bởi vì Tề Thiết Chủy không thể tính được. Mà bởi vì...hắn sợ. Sợ đồng tiền gieo xuống. Sợ quẻ tượng hiện ra. Sợ mình nhìn thấy một kết cục mà bản thân không thể thay đổi. --- Đêm đó, Trường Sa chìm trong một màn mưa lạnh. Tề Thiết Chủy ngồi trong phòng, trước mặt là một ấm trà đã nguội từ lâu. Hắn cúi đầu nhìn những đồng tiền đồng nằm trên bàn, ngón tay vô thức xoay xoay một đồng trong đó. Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân. Bát Gia còn chưa kịp ngẩng đầu, cửa phòng đã bị đẩy ra. Người bước vào mang theo hơi lạnh của đêm mưa. Trương Khải Sơn. “Phật Gia?” Tề Thiết Chủy lập tức đứng dậy. Trương Khải Sơn không nói gì, chỉ bước đến trước bàn rồi nhìn xuống những đồng tiền đồng. Bát Gia thấy ánh mắt hắn, trong lòng chẳng hiểu sao bỗng nhiên có một cảm giác bất an. “Đêm hôm khuya khoắt, Phật Gia không ngủ mà chạy đến chỗ tôi làm gì?” Trương Khải Sơn chậm rãi ngồi xuống đối diện hắn. “Ngày mai ta phải đi.” Nụ cười trên môi Bát Gia khựng lại. “Đi đâu?” “Một chuyến công vụ.” Giọng Trương Khải Sơn vẫn bình thản như thường ngày. Nhưng chẳng hiểu sao Tề Thiết Chủy lại cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Hắn miễn cưỡng cười: “Phật Gia đi làm việc thì cứ đi, chẳng lẽ còn phải đến báo với một tên thầy bói như tôi sao?” Trương Khải Sơn nhìn hắn. Ánh mắt ấy khiến Bát Gia không thể tiếp tục cười được nữa. Sau đó, Trương Khải Sơn đưa tay, lấy một đồng tiền trên bàn. Đặt vào lòng bàn tay Tề Thiết Chủy. “Bói cho ta một quẻ.” Cả căn phòng bỗng nhiên yên lặng. Bát Gia cúi đầu nhìn đồng tiền trong tay. Rất lâu. Hắn không nói gì. Trương Khải Sơn nhíu mày. “Không nghe thấy?” “Không bói.” Câu trả lời đến quá nhanh. Trương Khải Sơn hơi sững người. Tề Thiết Chủy vẫn cúi đầu. “Tôi không bói.” "Lão Bát.” “Phật Gia muốn bói chuyện gì cũng được, bói Trường Sa, bói Cửu Môn, bói thời tiết ngày mai... nhưng chuyện này thì không.” Giọng Trương Khải Sơn trầm xuống. “Đây là mệnh lệnh.” Ngón tay Bát Gia bỗng siết chặt. Đồng tiền trong lòng bàn tay lạnh đến tận xương. Hắn ngẩng đầu lên. Lần đầu tiên trong rất nhiều năm, Tề Thiết Chủy nhìn thẳng vào mắt Trương Khải Sơn mà không cười. “Nếu ngài nhất định muốn tôi bói...” Hắn dừng lại. Khóe môi cong lên, nhưng nụ cười ấy lại chẳng có chút vui vẻ nào. “Vậy chẳng khác nào muốn giết tôi.” Trương Khải Sơn khựng lại. “Ngươi nói cái gì?” “Nếu quẻ tốt, tôi sẽ sợ.” “Sợ cái gì?” “Sợ mình tính sai.” Bát Gia khẽ cười. Nhưng vành mắt đã đỏ lên từ lúc nào. “Còn nếu quẻ xấu...” Hắn cúi đầu. “Phật Gia, tôi phải làm sao đây?” Trương Khải Sơn không nói gì. Mưa ngoài cửa càng lúc càng lớn. Một lúc rất lâu sau, hắn mới đưa tay lấy lại đồng tiền trong tay Bát Gia. “Không bói thì thôi.” Nói xong, Trương Khải Sơn đứng dậy. Hắn đi đến cửa. Bát Gia vẫn ngồi yên phía sau. Ngay khi Trương Khải Sơn sắp bước ra ngoài, phía sau bỗng truyền đến giọng nói rất nhỏ. “Phật Gia.” Trương Khải Sơn dừng bước. “...Ngài nhất định phải đi sao?” Một câu hỏi rất bình thường. Nhưng chẳng hiểu vì sao Trương Khải Sơn lại im lặng thật lâu. Cuối cùng hắn nói: “Ta phải đi.” Bát Gia khẽ gật đầu. “Vậy thì... đi đường cẩn thận.” Trương Khải Sơn không quay đầu lại. “Ta sẽ trở về.” Bát Gia nhìn bóng lưng hắn. Rất lâu sau mới khẽ đáp: “Được.” "...Ngài nhất định phải trở về..." ❗Tiếp ở cmt...❗ #truongkhaison_tethietchuy #fanfic #cuumon九门 #xuhuongtiktok

About