@sajidramzan953:

sajid
sajid
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 01 September 2026 16:44:43 GMT
435
111
2
7

Music

Download

Comments

muhammadboota2872
M.Boota Muhammad :
2026-09-01 17:27:59
0
hajiirfanullah410
Irfan.ullah. :
❤️❤️❤️
2026-09-01 16:52:43
1
To see more videos from user @sajidramzan953, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Gió không có hình dáng, chỉ khi chạm vào hàng cây, mái rạ, hay khe đá mới phát ra âm thanh. Có lẽ tiếng lòng con người cũng vậy. Nó vốn nằm im trong những khoảng không tịnh lặng, chỉ đến khi va đụng với hư vinh, đổ vỡ hay sự dời đổi của đất trời mới cất lên thành lời. Người ta thường ngắm một ngọn núi, chỉ tay vào đó mà bảo:
Gió không có hình dáng, chỉ khi chạm vào hàng cây, mái rạ, hay khe đá mới phát ra âm thanh. Có lẽ tiếng lòng con người cũng vậy. Nó vốn nằm im trong những khoảng không tịnh lặng, chỉ đến khi va đụng với hư vinh, đổ vỡ hay sự dời đổi của đất trời mới cất lên thành lời. Người ta thường ngắm một ngọn núi, chỉ tay vào đó mà bảo: "Ấy là một khối vững chãi". Nhưng núi có xao động hay không, mấy ai biết được? Chỉ có gió thổi qua rặng tre mới làm rặng tre xì xào, gió qua vách đá mới làm vách đá hú gọi. Cái tiếng hú ấy không phải của vách đá, cũng chẳng hoàn toàn của gió. Đó là sự gặp gỡ ngẫu nhiên của hai thứ hoang sơ. Tiếng lòng cũng là cuộc gặp gỡ như thế giữa cái Tôi mỏng manh và cái vô cùng của nhân thế. Có những cơn gió nhẹ qua khe cửa, dịu dàng như một niệm tưởng vừa chớm nở. Lại có những trận cuồng phong quật ngã cổ thụ, như nỗi đau xoáy sâu thổi tung mọi trật tự rạch ròi mà ta cố công gầy dựng. Nhưng điều buồn cười nhất của con người là luôn muốn làm kẻ điều khiển hướng gió. Ta mong lòng mình chỉ cất lên những khúc ca thong dong, và lập tức nổi giận khi nghe thấy tiếng than van của chính mình. Gió đến rồi đi, chưa từng xin phép và cũng chẳng hề giã từ. Nối tiếc một cơn gió mát đã qua hay sợ hãi một gầm gào sắp tới cũng đều là sự tự đày đọa của tâm trí trong cái gọi là thời gian. Khi ta gom góp quá nhiều tham vọng, tiếng lòng cất lên nghe rên siết nặng như sắt thép va vào nhau. Khi ta tích tụ quá nhiều cô độc, tiếng lòng dội lại trống trải như gió thổi qua một căn nhà hoang thắt huýt. Sự tự do thực sự không nằm ở việc dập tắt tiếng gió, mà ở chỗ nhận ra ta chính là khoảng không vô tận để gió đi qua. Hãy cứ để cơn gió thổi, để tiếng lòng vang lên trọn vẹn đúng với bản chất của nó. Không áp đặt, không níu giữ, và không nhận cơn gió ấy là "của tôi". Trong sự lắng nghe thuần khiết ấy, tre vẫn kêu, đá vẫn hú, nhưng lòng người đã tĩnh lặng tự bao giờ.

About