@orzu_0928:

Orzu28
Orzu28
Open In TikTok:
Region: KZ
Wednesday 02 September 2026 03:12:53 GMT
737
27
4
2

Music

Download

Comments

1982_1998
_♥️_ТАТАРКА_♥️_ :
масалан???...
2026-09-02 04:43:13
1
umidahamrakuva1
умида :
🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺
2026-09-02 05:23:07
2
To see more videos from user @orzu_0928, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

ĐẠO TRỜI KỴ SỰ VIÊN MÃN, ĐẠO NGƯỜI KỴ SỰ VẸN TOÀN Người xưa có câu: “Đạo Trời kỵ sự viên mãn, đạo Người kỵ sự vẹn toàn.” Đây là một cách nói mang màu sắc triết học phương Đông, gợi đến tư tưởng Kinh Dịch, Lão học và quan niệm về vô thường, trung đạo trong Phật giáo. Cái sâu sắc của câu nói không nằm ở việc cho rằng con người không được phép có một cuộc đời đủ đầy. Mà nằm ở chỗ: Trong trời đất, không có gì đứng mãi ở trạng thái cực điểm. Trăng tròn rồi khuyết. Mặt trời lên đến chính ngọ rồi bắt đầu về chiều. Nước đầy thì tràn. Cây lớn đến một mức nhất định cũng phải chịu thử thách của gió bão. Đó chính là tinh thần của câu “vật cực tất phản”. Khi một sự vật đi đến cực điểm, nó bắt đầu xuất hiện chiều hướng chuyển hóa. Vì vậy, người hiểu đạo không sợ sự đầy đủ, nhưng không dám chấp vào sự đầy đủ. 1. VẬT CỰC TẤT PHẢN – ĐI ĐẾN CỰC ĐIỂM THÌ BẮT ĐẦU CHUYỂN HÓA Trong Kinh Dịch, mọi trạng thái đều vận động. Thịnh không thể thịnh mãi. Suy không thể suy mãi. Đầy rồi sẽ vơi. Vơi rồi lại có thể đầy. Đây không phải là lời nguyền, mà là quy luật vận động của sự vật. Một người đang ở đỉnh cao của sự nghiệp nếu cho rằng mình sẽ mãi mãi ở trên đỉnh, thì ngay lúc ấy đã bắt đầu mất đi sự tỉnh táo. Một gia đình đang rất hạnh phúc nếu biết trân trọng, vun bồi thì cái “đủ” ấy có thể trở thành phúc. Nhưng nếu vì quá thuận lợi mà sinh chủ quan, coi mọi thứ là đương nhiên, thì chính sự viên mãn ấy lại có thể trở thành nguyên nhân của biến động. Cho nên điều đáng sợ không phải là có nhiều. Mà là có nhiều nhưng không biết giữ mình. 2. TRỜI ĐẤT CÓ ĐẦY CÓ VƠI, CON NGƯỜI CŨNG CÓ THỊNH CÓ SUY Người xưa thường nhìn cuộc đời bằng chữ “cân bằng”. Có lúc được, có lúc mất. Có lúc tiến, có lúc lùi. Có lúc gặp thời, có lúc chưa gặp thời. Nhưng điều đó không có nghĩa là ông Trời nhất định phải chia đều mọi thứ cho từng người. Không nên hiểu rằng: “Người giàu nhất định phải khổ tình cảm.” “Người đẹp nhất định phải bất hạnh.” “Người thành công nhất định phải cô độc.” Đó chỉ là những cách diễn giải dân gian, không phải một quy luật tuyệt đối. Điều sâu sắc hơn là: Mỗi người đều có những điều được và những điều chưa được; không ai có thể kiểm soát toàn bộ cuộc đời theo đúng ý mình. Chính vì thế, người biết đủ sẽ không dùng phần thiếu của mình để phủ nhận toàn bộ phần phúc mình đang có. Có thể mình chưa có tất cả. Nhưng những gì mình đang có cũng đã là một phần rất lớn của phúc. 3. SỰ VẸN TOÀN ĐÔI KHI LẠI LÀM CON NGƯỜI MẤT CẢNH GIÁC Con người rất dễ thay đổi khi mọi thứ trở nên quá thuận lợi. Khi tiền bạc đến dễ dàng, ta dễ nghĩ mình giỏi hơn người khác. Khi được nhiều người kính trọng, ta dễ quên mất rằng địa vị cũng có lúc thay đổi. Khi liên tục thành công, ta dễ tin rằng mình không thể thất bại. Và chính lúc ấy, cái đầy bắt đầu trở thành cái nguy. Trong Kinh Dịch có câu: “Kháng long hữu hối.” Hình tượng con rồng bay quá cao, đến mức vượt khỏi vị trí thích hợp, cuối cùng sẽ sinh hối tiếc. Điều này không có nghĩa là không được vươn lên. Mà là: Vươn lên phải biết điểm dừng. Có thành tựu phải biết giữ đức. Có quyền thế càng phải biết khiêm. Người có bản lĩnh không phải người luôn đứng cao nhất. Mà là người đứng ở đâu cũng giữ được tâm mình. 4. CÓ KHIẾM KHUYẾT LẠI LÀ MỘT DẠNG PHÚC Con người thường muốn mọi thứ phải hoàn hảo. Muốn gia đình hoàn hảo. Muốn con cái hoàn hảo. Muốn sự nghiệp hoàn hảo. Muốn tiền bạc hoàn hảo. Muốn tình cảm hoàn hảo. Nhưng đời người vốn vô thường. Có những điều chưa được như ý không phải để trừng phạt chúng ta. Nó có thể là khoảng trống để ta trưởng thành. Một chút thiếu khiến ta biết trân trọng. Một chút khó khăn khiến ta biết cố gắng. Một lần thất bại khiến ta biết khiêm nhường. Một đoạn đường không thuận khiến ta nhìn rõ mình hơn. Không phải mọi khiếm khuyết đều là bất hạnh. Có những thứ tưởng là thiếu, nhưng lại âm thầm bảo vệ con người khỏi sự tự mãn. Có những điều tưởng là mất, nhưng lại mở ra một hướng đi khác. Có những cánh cửa đóng lại không phải để đời người chấm dứt, mà để buộc ta bước sang một con đường phù hợp hơn. #thienlamky #viraltiktok #xaykenhtiktok #phatphapvobien
ĐẠO TRỜI KỴ SỰ VIÊN MÃN, ĐẠO NGƯỜI KỴ SỰ VẸN TOÀN Người xưa có câu: “Đạo Trời kỵ sự viên mãn, đạo Người kỵ sự vẹn toàn.” Đây là một cách nói mang màu sắc triết học phương Đông, gợi đến tư tưởng Kinh Dịch, Lão học và quan niệm về vô thường, trung đạo trong Phật giáo. Cái sâu sắc của câu nói không nằm ở việc cho rằng con người không được phép có một cuộc đời đủ đầy. Mà nằm ở chỗ: Trong trời đất, không có gì đứng mãi ở trạng thái cực điểm. Trăng tròn rồi khuyết. Mặt trời lên đến chính ngọ rồi bắt đầu về chiều. Nước đầy thì tràn. Cây lớn đến một mức nhất định cũng phải chịu thử thách của gió bão. Đó chính là tinh thần của câu “vật cực tất phản”. Khi một sự vật đi đến cực điểm, nó bắt đầu xuất hiện chiều hướng chuyển hóa. Vì vậy, người hiểu đạo không sợ sự đầy đủ, nhưng không dám chấp vào sự đầy đủ. 1. VẬT CỰC TẤT PHẢN – ĐI ĐẾN CỰC ĐIỂM THÌ BẮT ĐẦU CHUYỂN HÓA Trong Kinh Dịch, mọi trạng thái đều vận động. Thịnh không thể thịnh mãi. Suy không thể suy mãi. Đầy rồi sẽ vơi. Vơi rồi lại có thể đầy. Đây không phải là lời nguyền, mà là quy luật vận động của sự vật. Một người đang ở đỉnh cao của sự nghiệp nếu cho rằng mình sẽ mãi mãi ở trên đỉnh, thì ngay lúc ấy đã bắt đầu mất đi sự tỉnh táo. Một gia đình đang rất hạnh phúc nếu biết trân trọng, vun bồi thì cái “đủ” ấy có thể trở thành phúc. Nhưng nếu vì quá thuận lợi mà sinh chủ quan, coi mọi thứ là đương nhiên, thì chính sự viên mãn ấy lại có thể trở thành nguyên nhân của biến động. Cho nên điều đáng sợ không phải là có nhiều. Mà là có nhiều nhưng không biết giữ mình. 2. TRỜI ĐẤT CÓ ĐẦY CÓ VƠI, CON NGƯỜI CŨNG CÓ THỊNH CÓ SUY Người xưa thường nhìn cuộc đời bằng chữ “cân bằng”. Có lúc được, có lúc mất. Có lúc tiến, có lúc lùi. Có lúc gặp thời, có lúc chưa gặp thời. Nhưng điều đó không có nghĩa là ông Trời nhất định phải chia đều mọi thứ cho từng người. Không nên hiểu rằng: “Người giàu nhất định phải khổ tình cảm.” “Người đẹp nhất định phải bất hạnh.” “Người thành công nhất định phải cô độc.” Đó chỉ là những cách diễn giải dân gian, không phải một quy luật tuyệt đối. Điều sâu sắc hơn là: Mỗi người đều có những điều được và những điều chưa được; không ai có thể kiểm soát toàn bộ cuộc đời theo đúng ý mình. Chính vì thế, người biết đủ sẽ không dùng phần thiếu của mình để phủ nhận toàn bộ phần phúc mình đang có. Có thể mình chưa có tất cả. Nhưng những gì mình đang có cũng đã là một phần rất lớn của phúc. 3. SỰ VẸN TOÀN ĐÔI KHI LẠI LÀM CON NGƯỜI MẤT CẢNH GIÁC Con người rất dễ thay đổi khi mọi thứ trở nên quá thuận lợi. Khi tiền bạc đến dễ dàng, ta dễ nghĩ mình giỏi hơn người khác. Khi được nhiều người kính trọng, ta dễ quên mất rằng địa vị cũng có lúc thay đổi. Khi liên tục thành công, ta dễ tin rằng mình không thể thất bại. Và chính lúc ấy, cái đầy bắt đầu trở thành cái nguy. Trong Kinh Dịch có câu: “Kháng long hữu hối.” Hình tượng con rồng bay quá cao, đến mức vượt khỏi vị trí thích hợp, cuối cùng sẽ sinh hối tiếc. Điều này không có nghĩa là không được vươn lên. Mà là: Vươn lên phải biết điểm dừng. Có thành tựu phải biết giữ đức. Có quyền thế càng phải biết khiêm. Người có bản lĩnh không phải người luôn đứng cao nhất. Mà là người đứng ở đâu cũng giữ được tâm mình. 4. CÓ KHIẾM KHUYẾT LẠI LÀ MỘT DẠNG PHÚC Con người thường muốn mọi thứ phải hoàn hảo. Muốn gia đình hoàn hảo. Muốn con cái hoàn hảo. Muốn sự nghiệp hoàn hảo. Muốn tiền bạc hoàn hảo. Muốn tình cảm hoàn hảo. Nhưng đời người vốn vô thường. Có những điều chưa được như ý không phải để trừng phạt chúng ta. Nó có thể là khoảng trống để ta trưởng thành. Một chút thiếu khiến ta biết trân trọng. Một chút khó khăn khiến ta biết cố gắng. Một lần thất bại khiến ta biết khiêm nhường. Một đoạn đường không thuận khiến ta nhìn rõ mình hơn. Không phải mọi khiếm khuyết đều là bất hạnh. Có những thứ tưởng là thiếu, nhưng lại âm thầm bảo vệ con người khỏi sự tự mãn. Có những điều tưởng là mất, nhưng lại mở ra một hướng đi khác. Có những cánh cửa đóng lại không phải để đời người chấm dứt, mà để buộc ta bước sang một con đường phù hợp hơn. #thienlamky #viraltiktok #xaykenhtiktok #phatphapvobien

About