@_nt.huy4: The end…#nhachaymoingay #messi #goat #end #xh

_Nt.Huy47
_Nt.Huy47
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 02 September 2026 04:28:35 GMT
2637
327
10
78

Music

Download

Comments

thaibao7964
Thaibao. :
rực rỡ đến mấy cũng phải đến lúc kết thúc cho một hình tượng vĩ đại của bóng đá,fan ro gửi ạ❤️
2026-09-02 07:38:43
3
_nt.huy4
_Nt.Huy47 :
Goat
2026-09-02 10:05:58
1
doibuonjqk124308
iamthu🪷📿| EnglishwithMe📚 :
cho mình xin video dc k , có cre ạ
2026-09-02 05:21:51
1
_nt.huy4
_Nt.Huy47 :
2026-09-02 04:46:00
1
To see more videos from user @_nt.huy4, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tôi đọc một bình luận: “Tôi cũng một dòng Công giáo và tôi công nhận Chúa chỉ là con người, cũng bất lực trước thiên tai.” Tôi đọc đi đọc lại câu ấy. Không phải vì tôi muốn tranh luận.Chỉ là có một điều khiến tôi buồn: đôi khi chúng ta nhìn vào những điều quá đau đớn của cuộc đời,rồi từ chính nỗi đau ấy mà nghĩ rằng Chúa đã bất lực. Khi một cơn bão cuốn đi mái nhà.Khi nước lũ dâng lên, cuốn theo tài sản người ta mất cả đời mới có được.Khi một đứa trẻ nhìn cha mẹ bất lực trước thiên tai.Khi có người cầu nguyện rất nhiều, nhưng điều họ cầu xin vẫn không xảy ra. Trong những khoảnh khắc ấy, thật khó để nói: “Chúa luôn ở đó.” Bởi người đang mất tất cả đâu cần một câu trả lời dễ dàng. Có lẽ điều đau nhất không phải là chúng ta không tin Chúa có quyền năng.Mà là chúng ta không hiểu tại sao một Thiên Chúa quyền năng lại để những điều như thế xảy ra. Trong Kinh Thánh cũng có những con người đã hỏi Chúa như vậy.Ông Gióp mất gần như tất cả. Các môn đệ từng hoảng sợ giữa biển. Ngay cả Đức Giêsu cũng đã cầu xin Chúa Cha trong giờ phút đau khổ nhất. Đức tin không có nghĩa là chúng ta không được phép run sợ.Đức tin là khi đang run sợ, chúng ta vẫn còn một nơi để hướng về. Người Công giáo tin: Đức Giêsu không “chỉ là một con người”.Người thật sự là con người, nhưng đồng thời cũng là Thiên Chúa thật. Điều làm tôi xúc động không chỉ là những phép lạ Người đã làm. Mà là việc Người đã bước vào chính sự yếu đuối của con người. Người đã đói, khát, mệt mỏi. Người đã khóc trước cái chết của một người bạn, đã đau đớn và sợ hãi trong vườn Cây Dầu, rồi chịu đau khổ trên thập giá. Thiên Chúa không đứng xa để nhìn con người đau khổ. Người đã đi vào giữa đau khổ ấy. Vì thế, khi nhìn một gia đình mất nhà sau thiên tai, tôi không nghĩ mình có quyền nói: “Đừng buồn, vì Chúa có lý do.” Tôi chỉ muốn nói: “Tôi không biết tại sao điều này xảy ra. Nhưng tôi tin Chúa không bỏ bạn một mình.” Bởi đôi khi điều chúng ta cần không phải là một lời giải thích, mà là một bàn tay đưa ra khi chúng ta đang chìm xuống. Một người hàng xóm đem đến ít gạo. Một người xa lạ giúp dọn lại căn nhà. Một linh mục đến thăm gia đình đang mất mát. Một người mẹ ôm lấy đứa con đang khóc. Một người xa lạ quỳ xuống cầu nguyện cho những người vừa mất đi tất cả. Chúng ta vẫn không hiểu được vì sao thiên tai xảy ra. Nhưng giữa thiên tai, ta vẫn có thể nhìn thấy tình yêu. Có lẽ đức tin nói với chúng ta: Chúa không hứa đời này sẽ không có bão tố. Người hứa rằng chúng ta không phải đi qua bão tố một mình. Nếu Chúa chỉ là một con người, đức tin của chúng ta quả thật sẽ rất mong manh. Bởi con người cũng bất lực trước một cơn bão, một cái chết, một cuộc chia ly và một ngày mai không ai biết trước. Nhưng Thiên Chúa không được đo bằng việc cuộc đời có bao nhiêu cơn bão. Đức tin không phải là tin rằng sẽ chẳng bao giờ có bão, mà là tin rằng khi cơn bão đến, Chúa vẫn ở đó. Có những lúc Người làm biển lặng. Nhưng cũng có lúc Người không làm cơn bão biến mất ngay. Có lẽ Người vẫn ở rất gần, theo cách chúng ta chưa thể nhìn thấy. Tôi không dám nói mình giải thích được hết đau khổ. Nếu một ngày tôi đứng giữa một mất mát quá lớn, tôi không muốn mình chỉ còn lại câu hỏi: “Nếu Chúa có thật, tại sao Người không ngăn chuyện này?” Tôi muốn mình vẫn có thể nói: “Lạy Chúa, con không hiểu. Con đau. Con sợ. Con không biết ngày mai sẽ ra sao. Nhưng xin đừng để con phải đi qua tất cả những điều này một mình.” Có lẽ đó mới là điều đức tin muốn giữ lại trong trái tim con người. Không phải một lời hứa rằng đời sẽ không có bão. Mà là một lời nhắc rất khẽ: Khi con không còn đủ sức để đứng vững, con vẫn có thể tựa vào Chúa. Và khi không hiểu vì sao Chúa cho phép một cơn bão xảy ra, xin đừng vội nghĩ rằng Chúa đã rời đi. Bởi đôi khi, giữa tiếng gió rất lớn, điều khó nhận ra nhất lại chính là một sự hiện diện rất lặng thầm. Vẫn ở đó. Vẫn bên cạnh chúng ta. Và có lẽ, giữa những ngày tưởng Chúa im lặng, đức tin nhắc ta rằng Người chưa bao giờ vắng mặt. Chỉ là đôi khi, giữa đau khổ, ta chưa đủ bình tĩnh để nhận ra Người. TÁC GIẢ BÀI VIẾT: JohnP25N             Put God First
Tôi đọc một bình luận: “Tôi cũng một dòng Công giáo và tôi công nhận Chúa chỉ là con người, cũng bất lực trước thiên tai.” Tôi đọc đi đọc lại câu ấy. Không phải vì tôi muốn tranh luận.Chỉ là có một điều khiến tôi buồn: đôi khi chúng ta nhìn vào những điều quá đau đớn của cuộc đời,rồi từ chính nỗi đau ấy mà nghĩ rằng Chúa đã bất lực. Khi một cơn bão cuốn đi mái nhà.Khi nước lũ dâng lên, cuốn theo tài sản người ta mất cả đời mới có được.Khi một đứa trẻ nhìn cha mẹ bất lực trước thiên tai.Khi có người cầu nguyện rất nhiều, nhưng điều họ cầu xin vẫn không xảy ra. Trong những khoảnh khắc ấy, thật khó để nói: “Chúa luôn ở đó.” Bởi người đang mất tất cả đâu cần một câu trả lời dễ dàng. Có lẽ điều đau nhất không phải là chúng ta không tin Chúa có quyền năng.Mà là chúng ta không hiểu tại sao một Thiên Chúa quyền năng lại để những điều như thế xảy ra. Trong Kinh Thánh cũng có những con người đã hỏi Chúa như vậy.Ông Gióp mất gần như tất cả. Các môn đệ từng hoảng sợ giữa biển. Ngay cả Đức Giêsu cũng đã cầu xin Chúa Cha trong giờ phút đau khổ nhất. Đức tin không có nghĩa là chúng ta không được phép run sợ.Đức tin là khi đang run sợ, chúng ta vẫn còn một nơi để hướng về. Người Công giáo tin: Đức Giêsu không “chỉ là một con người”.Người thật sự là con người, nhưng đồng thời cũng là Thiên Chúa thật. Điều làm tôi xúc động không chỉ là những phép lạ Người đã làm. Mà là việc Người đã bước vào chính sự yếu đuối của con người. Người đã đói, khát, mệt mỏi. Người đã khóc trước cái chết của một người bạn, đã đau đớn và sợ hãi trong vườn Cây Dầu, rồi chịu đau khổ trên thập giá. Thiên Chúa không đứng xa để nhìn con người đau khổ. Người đã đi vào giữa đau khổ ấy. Vì thế, khi nhìn một gia đình mất nhà sau thiên tai, tôi không nghĩ mình có quyền nói: “Đừng buồn, vì Chúa có lý do.” Tôi chỉ muốn nói: “Tôi không biết tại sao điều này xảy ra. Nhưng tôi tin Chúa không bỏ bạn một mình.” Bởi đôi khi điều chúng ta cần không phải là một lời giải thích, mà là một bàn tay đưa ra khi chúng ta đang chìm xuống. Một người hàng xóm đem đến ít gạo. Một người xa lạ giúp dọn lại căn nhà. Một linh mục đến thăm gia đình đang mất mát. Một người mẹ ôm lấy đứa con đang khóc. Một người xa lạ quỳ xuống cầu nguyện cho những người vừa mất đi tất cả. Chúng ta vẫn không hiểu được vì sao thiên tai xảy ra. Nhưng giữa thiên tai, ta vẫn có thể nhìn thấy tình yêu. Có lẽ đức tin nói với chúng ta: Chúa không hứa đời này sẽ không có bão tố. Người hứa rằng chúng ta không phải đi qua bão tố một mình. Nếu Chúa chỉ là một con người, đức tin của chúng ta quả thật sẽ rất mong manh. Bởi con người cũng bất lực trước một cơn bão, một cái chết, một cuộc chia ly và một ngày mai không ai biết trước. Nhưng Thiên Chúa không được đo bằng việc cuộc đời có bao nhiêu cơn bão. Đức tin không phải là tin rằng sẽ chẳng bao giờ có bão, mà là tin rằng khi cơn bão đến, Chúa vẫn ở đó. Có những lúc Người làm biển lặng. Nhưng cũng có lúc Người không làm cơn bão biến mất ngay. Có lẽ Người vẫn ở rất gần, theo cách chúng ta chưa thể nhìn thấy. Tôi không dám nói mình giải thích được hết đau khổ. Nếu một ngày tôi đứng giữa một mất mát quá lớn, tôi không muốn mình chỉ còn lại câu hỏi: “Nếu Chúa có thật, tại sao Người không ngăn chuyện này?” Tôi muốn mình vẫn có thể nói: “Lạy Chúa, con không hiểu. Con đau. Con sợ. Con không biết ngày mai sẽ ra sao. Nhưng xin đừng để con phải đi qua tất cả những điều này một mình.” Có lẽ đó mới là điều đức tin muốn giữ lại trong trái tim con người. Không phải một lời hứa rằng đời sẽ không có bão. Mà là một lời nhắc rất khẽ: Khi con không còn đủ sức để đứng vững, con vẫn có thể tựa vào Chúa. Và khi không hiểu vì sao Chúa cho phép một cơn bão xảy ra, xin đừng vội nghĩ rằng Chúa đã rời đi. Bởi đôi khi, giữa tiếng gió rất lớn, điều khó nhận ra nhất lại chính là một sự hiện diện rất lặng thầm. Vẫn ở đó. Vẫn bên cạnh chúng ta. Và có lẽ, giữa những ngày tưởng Chúa im lặng, đức tin nhắc ta rằng Người chưa bao giờ vắng mặt. Chỉ là đôi khi, giữa đau khổ, ta chưa đủ bình tĩnh để nhận ra Người. TÁC GIẢ BÀI VIẾT: JohnP25N Put God First

About