@oneminwith.gr: D-325 ☕️ FREE SIZE UPGRADE! 💚 Starbucks® Rewards members, this one’s for you! 🫶🏻 Get a FREE size upgrade when you order a Starbucks drink in Tall (12 oz) or Grande (16 oz) from 3–6 Sep 2026 at participating stores, Drive-Thru, or via the Starbucks® TH app. ✨ Up to 3 drinks per member ✨ For the Starbucks® TH app: 1 drink per order ✨ Participating stores only ✨ T&Cs apply #starbucks #starbucksbarista #starbucksdrinks #1minwithgr

Gr.
Gr.
Open In TikTok:
Region: TH
Thursday 03 September 2026 03:13:48 GMT
21494
1285
4
38

Music

Download

Comments

mrpunekar007
Gokul Krishnamurthy :
that Masterna hits different 😅😅😅
2026-09-04 09:04:06
1
lavendermuttt
andrew :
YAY GR
2026-09-03 04:30:46
0
vanessa_vallejo1996
user7981684668098 :
🥰🥰🥰
2026-09-04 06:26:07
0
bttrvswtt12
💓 :
❤️❤️❤️
2026-09-03 15:28:23
0
To see more videos from user @oneminwith.gr, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

ĐÁNH TRẬN XONG CŨNG KHÔNG NỠ ĐIỂM DANH. Năm 1971, giữa những tiếng ve kêu râm ran cuối cùng của tuổi học trò, lớp chúng tôi đã ngồi lại bên nhau với ổi, me và ly nước chanh đường ngọt lịm – buổi liên hoan chia tay để cả lớp cùng ghi danh ra mặt trận. Dòng chữ “Hòa bình sẽ về đây họp lớp” viết vội trên bảng năm ấy như một lời thề sắt son của tuổi trẻ. Nhưng 50 năm đã trôi qua, căn phòng ấy chưa bao giờ đầy đủ gương mặt cũ. Cả lớp đã nằm lại nơi chiến trường Quảng Trị khốc liệt, chỉ mình tôi là kẻ duy nhất lọt lưới tử thần để trở về với thân thể mang đầy mảnh đạn. “Vì cả lớp tôi đều đã hy sinh trong mặt trận Quảng Trị, chỉ còn mình tôi là thương binh 1/4 trở về. Thương binh 1/4 là nặng nhất, mất hoàn toàn sức lao động, người tôi còn tới 20 mảnh đạn…” - Lê Quốc Thành. Chiến sĩ C7 - E95, chiến đấu mặt trận Quảng Trị.  Cái cảm giác là người duy nhất còn sống sót, đi qua hết thảy thời gian để thấy tóc mình bạc trắng, trong khi các bạn vẫn mãi mãi ở tuổi đôi mươi, là một nỗi đau câm lặng và tê tái. Nhìn vào tấm sơ đồ chỗ ngồi cũ, tôi thấy mình lạc lõng giữa những khoảng không mênh mông của ký ức. Các bạn tôi, những chàng trai trắng trẻo, ngây ngô ngày nào, giờ đây đã hóa thành những linh hồn không tuổi, nằm lại dưới những hàng bia mộ trắng muốt hay tan vào đất mẹ giữa rừng già Trường Sơn. Họ đã sống những ngày đẹp nhất và dừng lại ở đó, để lại mình tôi độc hành với nỗi dằn vặt khôn nguôi: Tại sao tôi lại là người được sống?. Người sống sót trở thành người giữ đền cho những ký ức nhuốm máu và lửa. Trong những giấc chiêm bao chập chờn, tiếng gọi đồng đội cũ, người bạn cũ vẫn còn vang vọng, khản đặc giữa mùi khói súng. Những ký ức về thời người lính giành nhau nỗi gian truân, tan trận đánh xong lại không ai nỡ điểm danh. Điểm danh chi để lòng lại quặn thắt?  Đó là một “thời hoa lửa” mà tinh thần luôn cháy rực như những quả pháo sáng, nơi con người ta yêu cuộc sống đến tận cùng và biết lẽ sống nên họ đã chấp nhận cái chết để bảo vệ lý tưởng. Họ ngã xuống và để lại cho hậu thế một hòa bình được gieo mầm từ máu xương, một đất nước độc lập nơi con cháu không còn phải chịu cảnh chia ly, đói khát. Những dòng máu ấy đã tan vào đất, dịu dàng nâng đỡ những người tuyệt vọng khỏi sình lầy của gian khó, nhắc nhở chúng ta rằng: giá của tự do hôm nay là vô giá và được viết bằng chính tuổi xuân vĩnh cửu của một thế hệ anh hùng. #lietsi #cuuchienbinh #linhthanhco #thanhcoquangtri #tusachthanhnien
ĐÁNH TRẬN XONG CŨNG KHÔNG NỠ ĐIỂM DANH. Năm 1971, giữa những tiếng ve kêu râm ran cuối cùng của tuổi học trò, lớp chúng tôi đã ngồi lại bên nhau với ổi, me và ly nước chanh đường ngọt lịm – buổi liên hoan chia tay để cả lớp cùng ghi danh ra mặt trận. Dòng chữ “Hòa bình sẽ về đây họp lớp” viết vội trên bảng năm ấy như một lời thề sắt son của tuổi trẻ. Nhưng 50 năm đã trôi qua, căn phòng ấy chưa bao giờ đầy đủ gương mặt cũ. Cả lớp đã nằm lại nơi chiến trường Quảng Trị khốc liệt, chỉ mình tôi là kẻ duy nhất lọt lưới tử thần để trở về với thân thể mang đầy mảnh đạn. “Vì cả lớp tôi đều đã hy sinh trong mặt trận Quảng Trị, chỉ còn mình tôi là thương binh 1/4 trở về. Thương binh 1/4 là nặng nhất, mất hoàn toàn sức lao động, người tôi còn tới 20 mảnh đạn…” - Lê Quốc Thành. Chiến sĩ C7 - E95, chiến đấu mặt trận Quảng Trị. Cái cảm giác là người duy nhất còn sống sót, đi qua hết thảy thời gian để thấy tóc mình bạc trắng, trong khi các bạn vẫn mãi mãi ở tuổi đôi mươi, là một nỗi đau câm lặng và tê tái. Nhìn vào tấm sơ đồ chỗ ngồi cũ, tôi thấy mình lạc lõng giữa những khoảng không mênh mông của ký ức. Các bạn tôi, những chàng trai trắng trẻo, ngây ngô ngày nào, giờ đây đã hóa thành những linh hồn không tuổi, nằm lại dưới những hàng bia mộ trắng muốt hay tan vào đất mẹ giữa rừng già Trường Sơn. Họ đã sống những ngày đẹp nhất và dừng lại ở đó, để lại mình tôi độc hành với nỗi dằn vặt khôn nguôi: Tại sao tôi lại là người được sống?. Người sống sót trở thành người giữ đền cho những ký ức nhuốm máu và lửa. Trong những giấc chiêm bao chập chờn, tiếng gọi đồng đội cũ, người bạn cũ vẫn còn vang vọng, khản đặc giữa mùi khói súng. Những ký ức về thời người lính giành nhau nỗi gian truân, tan trận đánh xong lại không ai nỡ điểm danh. Điểm danh chi để lòng lại quặn thắt? Đó là một “thời hoa lửa” mà tinh thần luôn cháy rực như những quả pháo sáng, nơi con người ta yêu cuộc sống đến tận cùng và biết lẽ sống nên họ đã chấp nhận cái chết để bảo vệ lý tưởng. Họ ngã xuống và để lại cho hậu thế một hòa bình được gieo mầm từ máu xương, một đất nước độc lập nơi con cháu không còn phải chịu cảnh chia ly, đói khát. Những dòng máu ấy đã tan vào đất, dịu dàng nâng đỡ những người tuyệt vọng khỏi sình lầy của gian khó, nhắc nhở chúng ta rằng: giá của tự do hôm nay là vô giá và được viết bằng chính tuổi xuân vĩnh cửu của một thế hệ anh hùng. #lietsi #cuuchienbinh #linhthanhco #thanhcoquangtri #tusachthanhnien

About