Nem chua rán Trần Công Châu :
bố mẹ mình là con nhà nông, con cả của gia đình đông anh chị em, bố thì mất mẹ, mẹ thì có bố bị mù. Một mình gánh trên vai gia đình khi đôi mươi, cưới nhau và sống trong căn nhà cũ chẳng có nội thất gì, mẹ kể gia tài quý giá nhất chỉ là cái giường gỗ mà chú của bố mình cho vì thương. Một mình nuôi con vất vả bằng mồ hôi, rồi cùng nhau lên tp bương trãi, cả hai đều làm hai công việc, bố mình làm thợ điện với phụ hồ, mẹ mình sáng sớm bán sữa đậu nành chiều bán chuối chiên, quần quật cả ngày. Nhưng ở tp đâu có dễ, bị antrom hết tiền và xe lần này đến lần khác, nhưng chẳng dám than với ai vì trách nhiệm lớn. Dẫu vậy bố mẹ mình vẫn nuôi mình ăn học, đầy đủ chẳng thua một ai cả, mình biết ơn nên tự lập sớm. Sự thật phũ phàng đã cho mình thấy, sự vất vả và cực nhọc của đồng tiền, mình quần quật cả ngày với lương 20k/1h chẳng đủ nuôi mình. Và lúc đó mình nhận ra, tại sao bố mẹ mình chưa từng đòi hỏi mình học hành cho tốt để sau này nuôi lại họ, bố mẹ chỉ mong mình học đầy đủ và sống tốt đỡ vất vả như họ thôi. Lúc đó mình khá buồn, vì chính sự khắc nghiệt của xh, nhận ra mình chẳng thể giỏi như bố mẹ từng làm
2026-09-04 02:32:07