🎃 :
Mình 28 tuổi. Đã về quê làm việc được 4 năm. 8 năm trc mình ra trường năm ấy là 2020 đúng thời điểm covid bùng phát. Kinh tế khó khăn, thị trường lao động chênh vênh. Tuy vậy mình vẫn vật lộn đc, làm đủ nghề để kiếm sống, bố mẹ không phải chu cấp 1 đồng nào. Cứ thế 4 năm trôi đi, 24 tuổi, mình đã dần quen với cái guồng quay của đô thị, những lần về thăm gia đình cũng dần thưa thớt. Tự lấy lý do rằng bận công việc, rồi giao lưu bạn bè, rằng bố mẹ vẫn ở đó chứ có chạy đi đâu được đâu. Cho đến 1 hôm mẹ gọi điện bảo mẹ nghỉ hưu rồi đấy, bố con cũng sắp chuẩn bị. Tự nhiên mình hẫng lại 1 nhịp xong ứa nước mắt. Chẳng phải ốm đau bệnh tật gì, chỉ là mình chợt nhận ra bố mẹ đã ngoài 60. Ví dụ 1 năm mình về thăm nhà được 1-2 lần thì tính ra cho đến lúc chia lìa mãi mãi, số lần được nhìn thấy bố mẹ ko đáng là bao nhiêu luôn. Thế là sau cuộc điện thoại ấy mình rục rịch đánh tiếng dần với nhân sự để nghỉ rồi về quê làm việc. Thôi thì lương 20tr thì tiêu theo kiểu 20tr mà lương 5tr tiêu theo kiểu 5tr. Biết đủ là đủ. Được gần, được nhìn, được thấy bố mẹ khoẻ mạnh mỗi ngày là hạnh phúc rồi
2026-09-04 01:39:34