@suot_dollar: BỐN NGƯỜI ĐÀN ÔNG GẦY GUỘC ĐỨNG TRÊN SÂN ĐẤT — VÀ MÌNH CỨ NHÌN MÃI KHÔNG DỨT RA ĐƯỢC Có những bức ảnh phải nhìn thật lâu mới thấy hết. Bốn người đàn ông. Sân đất. Nhà tranh vách đất phía sau. Áo vải đã bạc, có chỗ sờn. Không bục, không cờ, không ai đứng cao hơn ai. Trông họ như bốn người thầy giáo làng vừa ra sân nghỉ giữa buổi. Nhưng đó là Bác Hồ, đồng chí Trường Chinh, Thủ tướng Phạm Văn Đồng và Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Bác đứng thứ hai từ trái. Mình cứ nhìn mãi vào đôi dép cao su ấy. Cả một đời đi khắp bốn biển năm châu, từng ở Paris, từng ở London, từng đứng giữa hội trường Tours nói bằng tiếng Pháp. Vậy mà về đến rừng thì lại là bộ bà ba sẫm màu và đôi dép cắt từ lốp xe. Bác gầy. Gầy đến mức áo rộng ra trên vai. Nhưng dáng vẫn thẳng, và ánh mắt thì vẫn sáng. Người đeo kính bên trái — đồng chí Trường Chinh. Nhìn cặp kính tròn ấy, mình nghĩ đến những đêm không ngủ. Bởi giữa lúc cả nước còn hoang mang, còn không biết cuộc kháng chiến sẽ đi về đâu, thì chính ông là người ngồi viết ra “Kháng chiến nhất định thắng lợi”. Một cái tựa đề khẳng định chắc nịch, viết trong hoàn cảnh chẳng có gì để mà chắc chắn cả. Phải tin đến mức nào mới dám viết ra câu ấy? Và điều mình thấy lạ lùng nhất: gần bốn mươi năm sau, khi đã 79 tuổi, ông lại là người đứng ra khởi xướng Đổi Mới. Ở cái tuổi mà người ta chỉ muốn nghỉ ngơi, ông vẫn chọn thay đổi. Người cao gầy ở giữa — Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Ông đã từng bị đày ra Côn Đảo. Những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ trôi qua sau song sắt. Rồi năm 1954, chính ông ngồi ở Genève, đối diện với các cường quốc, giành lấy từng dòng chữ cho đất nước mình. Và ông làm Thủ tướng suốt hơn ba mươi năm — lâu nhất trong lịch sử Việt Nam. Ba mươi năm ở vị trí ấy. Mà đến cuối đời vẫn sống thanh bạch, giản dị như một người cán bộ bình thường. Mình nghĩ, giữ được mình trong ba mươi năm quyền lực — có lẽ còn khó hơn cả việc đàm phán ở Genève. Người ngoài cùng bên phải — Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Trước khi cầm quân, ông là một thầy giáo dạy Lịch sử. Chưa từng học qua trường quân sự nào. Chưa từng ra trận. Vậy mà năm 37 tuổi được phong Đại tướng, và rồi làm nên Điện Biên Phủ — trận đánh mà cả thế giới phải nhìn lại. Nhưng điều mình phục nhất ở ông không phải chiến thắng. Là mỗi lần được hỏi về Điện Biên Phủ, ông đều nói về những người lính đã nằm lại. Không nói về mình. Một người có mọi lý do để kiêu hãnh, mà cả đời không hề kiêu hãnh. Và đây là điều khiến mình nghẹn lại. Bức ảnh này chụp giữa rừng. Trong tay họ khi ấy chẳng có gì cả. Không xe tăng. Không máy bay. Không tiền. Cơm là cháo bẹ rau măng. Sốt rét quật ngã hết người này đến người khác. Bên kia là một đế quốc hàng đầu thế giới. Nếu năm ấy có ai đưa bức ảnh này cho các tướng lĩnh Pháp và nói “bốn người này sẽ đánh bại các ông” — chắc họ sẽ bật cười. Nhưng rồi có Điện Biên Phủ. Có Genève. Có mùa xuân 1975. Và có cả Đổi Mới. Tất cả bắt đầu từ cái sân đất trong bức ảnh này. Hôm nay cả bốn người đều đã đi xa. Mình nhìn bức ảnh, rồi nhìn lại cuộc sống của mình. Cơm no. Áo ấm. Nhà cửa. Điện thoại. Đường sá. Những thứ mà họ chưa từng có. Và tự nhiên thấy mình chưa cố gắng đủ. Xin cúi đầu trước thế hệ ấy. 🇻🇳❤️
Suốt Dollars
Region: VN
Thursday 03 September 2026 13:05:36 GMT
Music
Download
Comments
quocy37h :
Bốn con người giản dị thấp bé mà cả thế giới phải ngước nhìn kính nể. 🥰🥰🥰🥰 Việt Nam muôn năm
2026-09-04 00:44:35
0
Trần Thanh Dũng :
cân cả bè lũ đế quốc
2026-09-03 15:51:16
0
To see more videos from user @suot_dollar, please go to the Tikwm
homepage.