@chientuong197: "Kẻ mang mộng lớn phải học cách nuốt trọn sự cô độc thấu xương." Chấp nhận tách mình khỏi đám đông để đi con đường lớn, bạn buộc phải làm bạn với sự tĩnh lặng đến gai người. Hành trình của những vĩ nhân hiếm khi ồn ào và càng không có chỗ cho những tiếng vỗ tay tán thưởng dọc đường. Sự cô độc ở đây không phải là bị bỏ rơi, mà là sự lạc lõng khi chẳng ai hiểu thấu những đánh đổi máu thịt bạn đang gánh vác. Dám khước từ những cuộc vui phù phiếm, dám đánh cược sự an toàn hiện tại để lao vào mây mù tương lai, bạn sẽ quen với việc tự liếm láp vết thương trong đêm tối. Đừng chờ đợi đám đông gật đầu rồi mới dám cất bước, bởi khi ấy cơ hội đã vụt tắt từ lâu. Chịu đựng được sự cô độc không làm bạn vô tình, nó chỉ tôi luyện một nội tâm cứng như thép nguội.