HIV :
Nước đã cạn khô, cổ họng đắng chát, và những lời muốn nói cũng nghẹn lại nơi chót lưỡi. Đã bao lần định thốt ra tất cả, nhưng rồi trái tim lại khựng lại vài nhịp , chẳng phải vì e ấp, mà vì một sự chua chát chợt dâng lên. Ai mà chẳng muốn có người để thương, có nơi bình yên để nương tựa. Chỉ là đến một lúc nào đó, ta chợt nhận ra vốn dĩ trái tim mình đã chẳng còn biết rung động nữa rồi. Sự lặng im ấy đến thật khẽ, biến mọi nồng nhiệt ngày cũ thành khoảng xám tro tàn. Hoa nào mà chẳng phải tàn, lá nào mà không phải rụng. Quy luật đời người vốn vậy, duyên đến rồi đi, thắm thiết rồi cũng hoá nhạt nhòa. Đôi khi giữa đêm tĩnh lặng, chợt nhớ lại những chuyện đã qua Không còn khóc, không còn trách móc, chỉ thấy một chút bùi ngùi cho những chân thành từng trao đi. Rồi tự cười nhẹ, lặng lẽ ôm lấy khoảng không của riêng mình
2026-09-05 08:14:02