𝓝𝓰ọ𝓬 𝓥ượ𝓷𝓰 :
Thời gian ấy , là lúc mình lầm lỡ là lúc tôi hỗn độn nhất với mọi thứ .Đêm về những thứ ấy ập vào đầu , k làm gì khác đc . Vk con thì đã nghĩ ngơi còn mình lại ngồi một mình suy nghĩ mình phải làm gì tiếp theo đây , lúc ấy cũng rất nhiều ý định nhưng lại chọn ở cạnh con đôi chút vì con đang còn quá nhỏ , gd thì cũng đã ở riêng ra vậy rồi tự thân mình chiếm đống vậy thôi … Rồi chuyện gì đến cũng đã đến , vk con lại bỏ tôi mà đi lúc tôi sa cơ nhất . Chẳng có ai hiểu cảm giác lúc ấy sẽ ntn với một người đàn ông ,ngoài những ng đã từng trãi qua lúc ấy . Thế giới lúc ấy bõng dưng dừng lại ở một khoảng lặng nào đấy rất tối , tối đến mức k thể thoát ra đc . Nói đến đây các ông có thấy nhói k , tôi đau lắm ấy …! …..Sau 1 thời gian những cảm cúc nó thay đổi đi rõ rệt , đã biến tôi trở thành một con người khác . Dành thời gian cho công việc nhiều hơn , xây dựng bản thân mình lên một phiên bản cao hơn . Và rồi biết sao k , mọi thứ ở hiện tại sự nghiệp tiến triển rất nhanh cho đến hiện tại bây giờ tôi có cảm giác mình dần dần có tất cả rồi . Nhưng ! Cuối cùng Vk con mình k còn ở cạnh mình nữa . Tôi nghĩ mà tôi khóc , tôi tủi thân. Ở một nơi đất khách xứ người ngày qua ngày cặm cụi với công việc , đêm về lại trống rỗng . Muốn ngủ sớm đi mai lại tiếp tục , nhưng khoảng trống ấy k cho phép . Tôi nghĩ sẽ mất bao lâu nữa sẽ có một điều gì ấy có thể lấp hết những khoảng trống ấy trong tôi nữa . Để có thể một cuộc sống như bao người từng mơ ước ! Một gd nhỏ đầy ấm áp và nhẹ nhàng . Sẽ hứa với đời rằng tới lúc mình trọn vẹn , tôi sẽ k bao giờ để một ai phải chịu thiệt thòi khi ở cạnh tôi .!
2026-09-04 16:22:11