𓆝 :
Nhớ hồi đó, nhà mình nghèo lắm. Mỗi mùa Giáng sinh đến, nhìn người ta được bố mẹ dẫn đi chơi, được mua quà, mua những món mình thích, mình cũng từng mong một lần gia đình mình được như vậy. Nhưng khi ấy bố mẹ chẳng có tiền, vậy mà vẫn cố gắng để chị em mình có một buổi tối Giáng sinh vui vẻ. Mình còn nhớ như in, bố mẹ phải bán đi hai con vịt đang nuôi để có tiền dẫn chị em mình đi chơi. Lúc ấy mình còn nhỏ, nhưng có lẽ đã bắt đầu hiểu chuyện. Suốt cả buổi đi chơi, mình gần như chẳng dám đòi mẹ mua bất cứ thứ gì, không phải vì không thích, mà vì mình biết bố mẹ đã phải cố gắng rất nhiều mới có được chút tiền ấy. Đến bây giờ nghĩ lại, mình mới hiểu rằng món quà Giáng sinh năm đó chẳng phải là những thứ được mua bằng tiền, mà là tình yêu và sự hy sinh của bố mẹ. Có những ký ức tuổi thơ ngày ấy tưởng như rất bình thường, nhưng càng lớn lại càng thấy thương. Thương bố mẹ vì những năm tháng đã luôn cố gắng dành cho chị em mình những điều tốt đẹp nhất, dù bản thân chẳng có gì trong tay. thứ bố mẹ cho mình chưa bao giờ là những gì họ có, mà là tất cả những gì họ có thể cho.
2026-09-05 13:44:53