@cherry_sky_2.0: •|| I love Rick and Jerry episodes!!🥹 @Ohmygad 🎀||• #fyp #rickandmorty #jerrysmith #ricksanchez #stretchtok

⤷ ゛ᥴhᥱrrყˢᵏʸ ❤︎ ༘⋆
⤷ ゛ᥴhᥱrrყˢᵏʸ ❤︎ ༘⋆
Open In TikTok:
Region: BE
Friday 04 September 2026 15:14:06 GMT
34110
10046
49
751

Music

Download

Comments

m3ps._.heart
Meps 🛸🧪 :
I wanna see the transformation make an appearance in season 10
2026-09-05 15:15:58
23
noctyka
Noctyka :
What episode I need it
2026-09-04 17:29:37
9
eblan830743
чувак с разбега :
song name?
2026-09-05 10:15:51
1
swaglord__35
Swaglord🙄✌🏿 :
Love the transformation
2026-09-05 06:08:51
6
_.i_like_kfc
Jerry official :
Джерри такой милый стажер в этой серии🙏
2026-09-05 19:54:52
27
gorrfrod
𝔻𝔸ℂ𝕋𝕀ℍ Гослинг :
это не мой арт
2026-09-05 20:33:59
9
rozavolkova_1
✧•°.собака (сутулая)😘.°•✧ :
няшномилашно 👀
2026-09-05 21:22:17
0
allrickversionslover
Rick’s Asshole Destroyer :
Where Rick is I am 🥺🥺
2026-09-06 01:05:47
0
To see more videos from user @cherry_sky_2.0, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sáng nay thức dậy, nhìn ra khung cửa sổ đang mờ đục vì trận mưa kéo dài từ tối qua. Một cuối tuần không bị thức giấc giữa chừng, không có âm thanh ồn ào vội vã như mọi ngày. Nhưng tấm thân mệt mỏi vẫn nằm lì trên giường, không muốn đặt chân xuống.  Ngoài trời, màn mưa vẫn xám xịt. Tiếng gió rít qua khe hở của khung cửa sổ càng làm rõ hơn thanh âm hoang vu ở ngoài kia. Điện thoại vẫn im lìm sau bao nhiêu ngày chẳng có chút hồi âm. Tôi nhận ra mình đã trải qua hơn nửa năm chỉ để chờ trông một ai đó trở về lại hình dáng ban đầu mà tôi từng quen biết.  Rất tiếc, tựa như giấc mộng hoang đường, đó vĩnh viễn là điều không thể quay trở lại.  Nói đúng hơn là, dù
Sáng nay thức dậy, nhìn ra khung cửa sổ đang mờ đục vì trận mưa kéo dài từ tối qua. Một cuối tuần không bị thức giấc giữa chừng, không có âm thanh ồn ào vội vã như mọi ngày. Nhưng tấm thân mệt mỏi vẫn nằm lì trên giường, không muốn đặt chân xuống. Ngoài trời, màn mưa vẫn xám xịt. Tiếng gió rít qua khe hở của khung cửa sổ càng làm rõ hơn thanh âm hoang vu ở ngoài kia. Điện thoại vẫn im lìm sau bao nhiêu ngày chẳng có chút hồi âm. Tôi nhận ra mình đã trải qua hơn nửa năm chỉ để chờ trông một ai đó trở về lại hình dáng ban đầu mà tôi từng quen biết. Rất tiếc, tựa như giấc mộng hoang đường, đó vĩnh viễn là điều không thể quay trở lại. Nói đúng hơn là, dù "người ấy" hệt như trong hồi ức của tôi quay trở lại, tôi cũng mãi mãi không thể đối diện với người đó bằng một "tôi" vô tư hồn nhiên như trước đây. Trước mắt tôi, ở giữa khoảng cách của hai con người, chúng tôi mãi mãi không thể trở về hình dáng ở nơi bắt đầu. Màn mưa này kéo dài rất lâu. Gần đây bầu trời cứ âm u, thỉnh thoảng vài buổi chiều, như một chút phép màu, ánh nắng ấm áp của hoàng hôn trải xuống thềm thung lũng bên dưới chân đồi. Những hôm nắng ấm hiếm hoi đó, tôi hay đứng thẫn thờ bên khung cửa sổ để ngắm nhìn. Như nhìn một điều kỳ diệu đang xảy ra trong đời. Một động lực đơn thuần giúp tôi thoát khỏi chuỗi ngày tăm tối. Những giây phút trưởng thành, có khi một ánh nắng cũng trở nên kỳ diệu. Giữa bộn bề, tấp nập, đau đớn và sợ hãi. Vài điều nhỏ bé lấp lánh lại khiến trái tim thở phào một nhịp. Ít ra cuộc sống này vẫn còn ý nghĩa, tôi thầm nghĩ. Mỗi người đến một độ tuổi nhất định, tựa như bước chân thầm lặng vào những cuộc chiến không tên. Ở đó không có thầy cũng không có cô, chẳng ai dạy ta nên làm gì tiếp theo mới là đúng đắn nhất. Ta chỉ có thể dùng chính bản thân ra để phản kháng, để làm phép thử cho việc đúng hay sai. Đúng thì thấy may mắn, sai thì thấy đau lòng. Sau đó lại gắng gượng đi tiếp. Như một vòng tròn trùng lặp. Nếu có ai hỏi tôi tuổi trẻ đã trải qua như thế nào, tôi chỉ có thể trả lời như thế. Thì té ngã rồi lại đứng lên. Tự mình rút ra bài học, tự mình phân tích đúng sai. Có xá chi đâu những sớm mai thức dậy, tôi bồi hồi nhớ lại mình của trước kia, ngây thơ và có chút tự do hoang dại. Giờ đây tôi sợ trước sợ sau, sợ đi sai một bước, yêu nhầm một người, lại mất mấy năm để lành lặn. Khi cơn mưa ngoài cửa sổ đã tạnh, tôi kéo rèm nhìn xung quanh một lượt. Cảnh vật vẫn êm đềm, nhưng tựa như một vài dấu vết đã bị xóa sạch. Sau cơn mưa ấy, vài nỗi đau đã dần nguôi ngoai, lòng người dần trở nên nguội lạnh. Tôi nhớ anh, nhưng chẳng muốn tỏ bày. Thế gian ly biệt là thế, nếu có kiếp sau, tôi muốn như Bạch Lạc Mai, mong muốn làm một gốc cổ thụ trong sân. Năm tháng trầm luân đi qua, chỉ đứng nhìn vạn vật thay đổi. Không bám chấp, không luyến lưu. Thế tục vì vậy mà trở nên bình thản. Nếu có kiếp sau, có lẽ tôi sẽ không gặp lại anh nữa. Bởi tôi có cảm giác kiếp trước tôi đã nợ anh một điều gì đó, và kiếp này đã trả xong rồi. Khi dứt hết duyên nghiệp, chúng ta sẽ không tương phùng. Dù vậy đi nữa, tôi vẫn mong anh sống tốt. Nhân thế đổi dời, vẫn mong anh vững chãi trước gió sương. Sau này về già, mong anh quên mất tôi là ai. Vĩnh viễn không còn nhớ tới kẻ ở phương xa luôn thầm nhớ về anh. Vĩnh viễn không còn nhớ người từng hứa hẹn cùng anh đi ngao du khắp chốn. Vĩnh viễn quên đi, đó là điều tốt nhất chúng ta nên dành cho nhau. 22.11.2025 #Hạ #thanhxuan

About