@ami_jolieee: #fyp #beauty

Ami_jolieee
Ami_jolieee
Open In TikTok:
Region: GB
Friday 04 September 2026 18:31:59 GMT
4823
334
6
8

Music

Download

Comments

samuelpereez_
Samuel Pérez-Herrero Soler :
So much
2026-09-04 18:57:38
0
aquinoxe
aquinoxe :
c clair
2026-09-05 21:09:58
0
inna4rdi
Inna :
2026-09-05 14:45:07
0
aurora_privee
Aurora :
2026-09-04 18:39:10
0
yanxkaz
YK :
😍😍😍
2026-09-04 18:39:13
0
aquinoxe
aquinoxe :
🥰
2026-09-05 21:10:15
0
To see more videos from user @ami_jolieee, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Căn phòng chìm trong bóng tối mù mịt, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt lạnh ngắt của em. Đoạn video ngắn chưa đầy ba mươi giây từ gã thám tử tư như một bản án vô hình ghim chặt em xuống ghế. Người đàn ông mà cả thành phố này kiêng nể – Ahn Keonho, người chồng vốn dĩ luôn giữ hình mẫu hoàn hảo, sáng lên công ty, tối về nhà đúng giờ – hóa ra cũng có những góc khuất dơ bẩn đến thế. ​Trong khung hình khách sạn xa xỉ ấy, một cô gái trẻ khoác chiếc áo sơ mi trắng dài qua đùi, cố tình lượn lờ, buông lơi từng bước chân trước mặt hắn. Dù góc quay cho thấy ánh mắt hắn lạnh nhạt, dường như chẳng mấy bận tâm, nhưng khoảng cách giữa họ, sự hiện diện của một người phụ nữ khác trong không gian riêng tư của hắn đủ để bóp nghẹt mọi niềm tin còn sót lại trong em. Tim em đập liên hồi, đau nhói, nhưng mi mắt lại khô khốc. Em im lặng, tắt màn hình, để bóng tối nuốt trọn sự u ám đang dâng lên trong lòng. ​8 giờ tối. Mưa bên ngoài bắt đầu nặng hạt, gõ đập liên hồi vào mặt kính sổ phòng ngủ. ​Tiếng bước chân quen thuộc vang lên từ dưới lầu. Tiếng mở cửa, tiếng cởi áo khoác... nhưng tuyệt nhiên không có bóng dáng nhỏ bé của em chạy ra đón, cũng chẳng có nụ cười ấm áp như mọi ngày. Không gian tĩnh lặng đến lạ thường khiến Keonho nhíu mày. Hắn cất tiếng gọi tên em, giọng nói trầm ấm vang vọng trong căn nhà rộng lớn nhưng chỉ đáp lại là tiếng mưa rơi rên rỉ. ​Hắn sải bước lên lầu, đứng trước cửa phòng ngủ đang khép hờ. Khi cánh cửa gỗ nặng nề được đẩy ra, bước chân hắn khựng lại. ​Em ngồi trên chiếc ghế bành đặt cạnh cửa sổ. Căn phòng không bật đèn, chỉ có ánh đèn đường nhạt nhòa xuyên qua làn mưa hắt lên thân hình mảnh mai. Em mặc chiếc áo sơ mi trắng của chính hắn – chiếc áo rộng thùng tình chơ vơ trên vai em, vài dải cúc đầu thả buông lơi, để lộ vùng xương quai xanh mỏng manh và làn da trắng ngần trong đêm. Một tay em đung đung ly rượu mạnh, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn mờ. Đôi mắt em hơi dại đi, hai má ửng hồng, hình như em đã bắt đầu say. ​Keonho nhíu chặt mày, ánh mắt tối sầm lại khi nhìn thấy bộ dạng của em. Hắn tiến lại gần, giọng nói khàn đi vì bất ngờ lẫn khó chịu: ​
Căn phòng chìm trong bóng tối mù mịt, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt lạnh ngắt của em. Đoạn video ngắn chưa đầy ba mươi giây từ gã thám tử tư như một bản án vô hình ghim chặt em xuống ghế. Người đàn ông mà cả thành phố này kiêng nể – Ahn Keonho, người chồng vốn dĩ luôn giữ hình mẫu hoàn hảo, sáng lên công ty, tối về nhà đúng giờ – hóa ra cũng có những góc khuất dơ bẩn đến thế. ​Trong khung hình khách sạn xa xỉ ấy, một cô gái trẻ khoác chiếc áo sơ mi trắng dài qua đùi, cố tình lượn lờ, buông lơi từng bước chân trước mặt hắn. Dù góc quay cho thấy ánh mắt hắn lạnh nhạt, dường như chẳng mấy bận tâm, nhưng khoảng cách giữa họ, sự hiện diện của một người phụ nữ khác trong không gian riêng tư của hắn đủ để bóp nghẹt mọi niềm tin còn sót lại trong em. Tim em đập liên hồi, đau nhói, nhưng mi mắt lại khô khốc. Em im lặng, tắt màn hình, để bóng tối nuốt trọn sự u ám đang dâng lên trong lòng. ​8 giờ tối. Mưa bên ngoài bắt đầu nặng hạt, gõ đập liên hồi vào mặt kính sổ phòng ngủ. ​Tiếng bước chân quen thuộc vang lên từ dưới lầu. Tiếng mở cửa, tiếng cởi áo khoác... nhưng tuyệt nhiên không có bóng dáng nhỏ bé của em chạy ra đón, cũng chẳng có nụ cười ấm áp như mọi ngày. Không gian tĩnh lặng đến lạ thường khiến Keonho nhíu mày. Hắn cất tiếng gọi tên em, giọng nói trầm ấm vang vọng trong căn nhà rộng lớn nhưng chỉ đáp lại là tiếng mưa rơi rên rỉ. ​Hắn sải bước lên lầu, đứng trước cửa phòng ngủ đang khép hờ. Khi cánh cửa gỗ nặng nề được đẩy ra, bước chân hắn khựng lại. ​Em ngồi trên chiếc ghế bành đặt cạnh cửa sổ. Căn phòng không bật đèn, chỉ có ánh đèn đường nhạt nhòa xuyên qua làn mưa hắt lên thân hình mảnh mai. Em mặc chiếc áo sơ mi trắng của chính hắn – chiếc áo rộng thùng tình chơ vơ trên vai em, vài dải cúc đầu thả buông lơi, để lộ vùng xương quai xanh mỏng manh và làn da trắng ngần trong đêm. Một tay em đung đung ly rượu mạnh, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn mờ. Đôi mắt em hơi dại đi, hai má ửng hồng, hình như em đã bắt đầu say. ​Keonho nhíu chặt mày, ánh mắt tối sầm lại khi nhìn thấy bộ dạng của em. Hắn tiến lại gần, giọng nói khàn đi vì bất ngờ lẫn khó chịu: ​"Ăn mặc kiểu gì vậy?" ​Em ngước nhìn hắn, khóe môi nhếch lên một nụ cười chua chát, ánh mắt đơ đẫn nhưng xoáy sâu vào tâm trí hắn: ​"Chẳng phải anh thích kiểu này sao?" ​Hắn ngẩn người, đôi lông mày càng nhíu chặt hơn: "Em nói vớ vẩn gì thế? Rốt cuộc là em làm sao vậy, Seonghyeon?" ​Em xoay xoay ly rượu trong tay, tiếng đá va vào thành thủy tinh lăn tăn, nghe lạnh lẽo đến ghê người. Em nhấp một ngụm nhỏ, chất cồn xé rát cổ họng nhưng chẳng thể sánh bằng cơn đau đang bóp nghẹt lồng ngực em lúc này. ​"Em làm sao ư?" Em cất tiếng cười nhẹ, một tiếng cười trống rỗng vang lên giữa tiếng mưa. "Chẳng phải gạt bỏ sự ngoan ngoãn thường ngày để biến thành gu của anh sao?" "Áo sơ mi trắng, buông lơi cúc áo, lượn lờ trước mặt anh... Có phải như thế này mới khiến ánh mắt anh dừng lại lâu hơn một chút không, chủ tịch Ahn?" ​Gương mặt Keonho đơ ra trong giây lát. Ánh mắt hắn đảo qua chiếc áo em đang mặc, rồi chợt khựng lại khi nhận ra điều gì đó. Sắc mặt hắn lập tức sa sầm xuống: ​"Em theo dõi tôi?" ​"Nếu em không theo dõi, làm sao biết được chồng mình ở trong khách sạn lại có nhã hứng ngắm nhìn một cô gái ăn mặc thế này?" Em đứng dậy, bước chân hơi loạng choạng tiến về phía hắn. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, em ngẩng đầu, chĩa thẳng ly rượu vào ngực áo hắn, giọng run lên vì nghẹn ngào nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự giễu cợt: "Ánh mắt anh trong video đó... nhìn cô ta chăm chú lắm mà. Sao bây giờ nhìn em, anh lại có vẻ chán ghét thế?" Gương mặt Keonho đờ ra trong giây lát rồi sầm xuống. Hắn không đáp, chỉ lặng lẽ tiến tới giật lấy ly rượu trong tay em đặt xuống bàn, lực tay siết nhẹ cổ tay mảnh khảnh của em. ​"Em say rồi, Seonghyeon. Đừng quấy nữa." _____còn tiếp #pov #keonho #seonghyeon #keonhyeon #viral

About