Làm ơn cho t ngủ :
Sao phải bước đi vội vã như vậy? Cũng đâu nhất thiết là lúc nào cũng phải ngước nhìn bầu trời. Đơn giản trên hành trình trên con đường đó, chúng ta chỉ cần đôi lúc chững lại, trong vài khoảnh khắc, cũng đủ để cho ta ngắm nhìn rõ hơn con đường mà mình đang đi. Chặng đường chúng ta đã vượt qua, điều đang đợi chờ chúng ta ở phía trước, cũng như ngay cả chỗ ta đang đứng lại, hay ngay cả bầu trời phía trên chúng ta đi chăng nữa. Rồi ta sẽ thấy từng đóa hoa, ngọn cỏ, tiếng líu lo, từng tia nắng, cơn gió thoảng qua,... Rồi chúng sẽ được in hằn trong tâm trí ta, nằm ở đó, là động lực cho chúng ta bước tiếp trên con đường này. Gian nan, cực khổ hay êm ả, thuận lợi thì đừng quên ta cũng là một phần của con đường.
2026-09-05 17:37:53