@phanh_m58: Em này đơn giản mà sang lắm nha #phanh_m58

Phương Anh
Phương Anh
Open In TikTok:
Region: VN
Saturday 05 September 2026 10:10:00 GMT
961
11
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @phanh_m58, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Một xuất thân bình thường, một gia đình bình thường… đến một lúc nào đó mới hiểu, đã là một điều rất may mắn. Có những đoạn đường, vì hiện thực quá méo mó, vì nhìn thấy người khác đi nhanh hơn, xa hơn, ta cũng từng thoáng nghĩ: “Giá như mình có một bệ phóng tốt hơn… chắc hành trình này đã đỡ chật vật hơn.” Nhưng rồi có những khoảnh khắc rất nhỏ khiến ta chợt tỉnh. Ta nhận ra, thứ mình đang có thật ra đã nhiều hơn rất nhiều những gì mình từng nghĩ. Là một tuổi thơ có nơi để trở về. Là những bữa cơm bình thường nhưng có đủ người. Là ba mẹ chẳng thể cho mình một con đường trải sẵn, nhưng đã dành cả một quãng đời để âm thầm đứng phía sau. Hóa ra, bệ phóng vững chãi nhất không phải lúc nào cũng là tiền bạc, điều kiện hay những thứ được chuẩn bị sẵn. Đôi khi, đó chỉ là tình thương. Là những ký ức tuổi thơ đủ ấm để sau này, dù cuộc đời có lạnh đến đâu, mình vẫn còn một phần bên trong để tự sưởi ấm chính mình. Và rồi ta hiểu: Không có bệ phóng tốt hơn thì tự mình chạy dài hơn một chút. Không có con đường sẵn thì tự mình bước thành đường. Đi chậm cũng được. Vất vả một chút cũng được. Miễn là đừng ngừng đi. Núi cao tự có người đi đường. Sông sâu ắt có người lái đò. Trên núi nhất định có đường. Cứ đi là được ❤️
Một xuất thân bình thường, một gia đình bình thường… đến một lúc nào đó mới hiểu, đã là một điều rất may mắn. Có những đoạn đường, vì hiện thực quá méo mó, vì nhìn thấy người khác đi nhanh hơn, xa hơn, ta cũng từng thoáng nghĩ: “Giá như mình có một bệ phóng tốt hơn… chắc hành trình này đã đỡ chật vật hơn.” Nhưng rồi có những khoảnh khắc rất nhỏ khiến ta chợt tỉnh. Ta nhận ra, thứ mình đang có thật ra đã nhiều hơn rất nhiều những gì mình từng nghĩ. Là một tuổi thơ có nơi để trở về. Là những bữa cơm bình thường nhưng có đủ người. Là ba mẹ chẳng thể cho mình một con đường trải sẵn, nhưng đã dành cả một quãng đời để âm thầm đứng phía sau. Hóa ra, bệ phóng vững chãi nhất không phải lúc nào cũng là tiền bạc, điều kiện hay những thứ được chuẩn bị sẵn. Đôi khi, đó chỉ là tình thương. Là những ký ức tuổi thơ đủ ấm để sau này, dù cuộc đời có lạnh đến đâu, mình vẫn còn một phần bên trong để tự sưởi ấm chính mình. Và rồi ta hiểu: Không có bệ phóng tốt hơn thì tự mình chạy dài hơn một chút. Không có con đường sẵn thì tự mình bước thành đường. Đi chậm cũng được. Vất vả một chút cũng được. Miễn là đừng ngừng đi. Núi cao tự có người đi đường. Sông sâu ắt có người lái đò. Trên núi nhất định có đường. Cứ đi là được ❤️

About