@rene.spoelstra: Je denkt dat je te weinig eet. Daar zit precies je probleem. Je slaat ontbijt over. Je eet "niet veel" tussendoor. En toch beweegt de weegschaal niet. Dat ligt niet aan jou. Niemand heeft je ooit laten zien dat een handje hier en een sausje daar meer binnenbrengt dan een heel bord eten. Het verschil zit niet in hoevéél je eet. Het zit in wat die keuzes stiekem kosten. Typ DICHTHEID, dan stuur ik je mijn e-book waarin ik je precies laat zien hoe dit werkt 📖

Rene Spoelstra
Rene Spoelstra
Open In TikTok:
Region: ES
Saturday 05 September 2026 09:40:01 GMT
8490
251
8
5

Music

Download

Comments

basvenema4
BadBoyBas :
Dubai is niet cool man
2026-09-05 22:42:41
1
karinwaasdorp0
karinwaasdorp0 :
dichtheid
2026-09-05 14:41:22
0
dieuwertje86
FlatWhite :
Leest hij deze comments wel? ik denk eig alleen die van insta, of niet. hij reageerd nooit
2026-09-06 07:01:12
0
ghostkid839
🇵🇹Enzo🇵🇹 :
dichtheid
2026-09-05 21:05:35
0
mellie0397
Mellie :
Dichtheid
2026-09-05 10:40:12
0
joseeqhg98q
jojeetje :
Dichtheid
2026-09-05 18:04:23
0
latexander
Alex :
dichtheid
2026-09-05 10:27:28
0
glorytogod1991
Templar :
gezonde chocola klinkt al als bullshit😭✌️
2026-09-05 09:46:28
0
To see more videos from user @rene.spoelstra, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ai cũng mong cuộc sống của mình bình yên. Mong những ngày trôi qua nhẹ nhàng, gia đình đủ đầy, công việc thuận lợi, những người thương vẫn luôn ở bên. Chẳng ai thức dậy vào một buổi sáng rồi ước rằng hôm nay mình sẽ gặp thật nhiều biến cố. Thế nhưng cuộc đời vốn không phải một con đường chỉ có nắng đẹp. Sẽ có những ngày mọi thứ cùng lúc trở nên khó khăn. Có những chuyện xảy ra ngoài dự tính, những người từng nghĩ sẽ ở bên lại rời đi, những điều từng tin tưởng bỗng trở nên khác lạ. Có những khoảng thời gian ta chỉ muốn được quay về những ngày tháng bình thường trước đó, dù khi ấy ta từng nghĩ cuộc sống của mình chẳng có gì đặc biệt. Nhưng rồi sau tất cả, ta mới hiểu: có những giông bão xuất hiện không phải để đánh gục một người, mà để giúp người ấy lớn lên. Khi cuộc sống còn bình yên, chúng ta thường ít khi nhìn lại chính mình. Ta quen với những gì đang có, quen với sự hiện diện của một người, quen với những bữa cơm gia đình, quen với sức khỏe, công việc và những ngày mai tưởng như chắc chắn sẽ đến. Cho đến một ngày, một biến cố xuất hiện. Nó khiến ta dừng lại. Lần đầu tiên, ta có thời gian để nhìn thật sâu vào bên trong mình. Ta nhận ra có những thứ mình từng cố chấp giữ lấy nhưng vốn dĩ không thuộc về mình. Có những người mình từng nghĩ không thể mất, cuối cùng vẫn phải học cách buông. Có những chuyện từng khiến mình đau đến không thở nổi, rồi một ngày nhìn lại, ta lại thấy mình đã bước qua được từ lúc nào chẳng hay. Giông bão không làm chúng ta trở thành một con người hoàn toàn khác. Nó chỉ bóc đi những lớp vỏ mà ta từng dùng để che giấu chính mình. Trong những ngày khó khăn nhất, ta biết mình yếu đuối ở đâu, sợ hãi điều gì và cần điều gì nhất. Nhưng cũng chính lúc ấy, ta phát hiện ra một sức mạnh mà trước đây mình chưa từng biết mình có. Hóa ra mình có thể chịu đựng nhiều hơn mình tưởng. Có thể bắt đầu lại sau một lần mất mát. Có thể mỉm cười sau những ngày từng khóc rất nhiều. Có thể một mình bước tiếp, dù từng nghĩ nếu không có ai bên cạnh thì mình sẽ chẳng thể nào đứng vững. Cuộc đời đôi khi dạy con người bằng những cách rất nghiêm khắc. Nó không nói cho ta biết thế nào là trưởng thành. Nó để ta tự trải qua. Không để ta hiểu giá trị của bình yên bằng những lời khuyên, mà để ta từng có những ngày bất an. Không để ta hiểu giá trị của một người bằng những lời nhắc nhở, mà đôi khi để ta trải qua cảm giác mất đi. Không để ta biết mình mạnh mẽ thế nào, mà bắt ta bước qua một đoạn đường tưởng chừng không thể vượt qua. Và chính vì từng đi qua những ngày không dễ dàng, ta bắt đầu biết quý trọng những điều rất nhỏ. Một ngày không có chuyện buồn. Một bữa cơm đủ đầy. Một cuộc điện thoại hỏi han. Một người vẫn còn kiên nhẫn ở bên. Một buổi tối được nằm xuống giường với lòng mình bình yên. Những điều ấy trước đây có thể chẳng đáng để ta bận tâm. Nhưng sau một lần đi qua giông bão, ta mới hiểu rằng bình yên chưa bao giờ là điều hiển nhiên. Có lẽ món quà lớn nhất mà giông bão mang đến không phải là việc chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn, mà là chúng ta biết sống chậm lại và nhìn cuộc đời bằng một ánh mắt khác. Ta bớt trách móc. Bớt kỳ vọng. Bớt cố níu kéo những điều đã muốn rời đi. Và học cách cảm ơn những gì vẫn còn ở bên mình. Nếu hôm nay bạn đang ở giữa một cơn giông, đừng vội nghĩ rằng cuộc đời đang chống lại bạn. Có thể bạn chưa nhìn thấy điều gì đang chờ mình ở phía bên kia. Cứ bước tiếp từng chút một. Có những cơn mưa đi qua để trả lại bầu trời trong hơn. Có những lần mất mát để ta biết điều gì thật sự đáng giữ. Và có những đoạn đường rất đau để khi bước ra khỏi đó, ta trở thành phiên bản trưởng thành, bình tĩnh và biết yêu thương chính mình hơn. Giông bão chưa chắc là điều bất hạnh. Đôi khi, nó chỉ là món quà của cuộc đời được gói bằng những ngày tháng rất đau. #cham #fyp #podcast #sadstory #try
Ai cũng mong cuộc sống của mình bình yên. Mong những ngày trôi qua nhẹ nhàng, gia đình đủ đầy, công việc thuận lợi, những người thương vẫn luôn ở bên. Chẳng ai thức dậy vào một buổi sáng rồi ước rằng hôm nay mình sẽ gặp thật nhiều biến cố. Thế nhưng cuộc đời vốn không phải một con đường chỉ có nắng đẹp. Sẽ có những ngày mọi thứ cùng lúc trở nên khó khăn. Có những chuyện xảy ra ngoài dự tính, những người từng nghĩ sẽ ở bên lại rời đi, những điều từng tin tưởng bỗng trở nên khác lạ. Có những khoảng thời gian ta chỉ muốn được quay về những ngày tháng bình thường trước đó, dù khi ấy ta từng nghĩ cuộc sống của mình chẳng có gì đặc biệt. Nhưng rồi sau tất cả, ta mới hiểu: có những giông bão xuất hiện không phải để đánh gục một người, mà để giúp người ấy lớn lên. Khi cuộc sống còn bình yên, chúng ta thường ít khi nhìn lại chính mình. Ta quen với những gì đang có, quen với sự hiện diện của một người, quen với những bữa cơm gia đình, quen với sức khỏe, công việc và những ngày mai tưởng như chắc chắn sẽ đến. Cho đến một ngày, một biến cố xuất hiện. Nó khiến ta dừng lại. Lần đầu tiên, ta có thời gian để nhìn thật sâu vào bên trong mình. Ta nhận ra có những thứ mình từng cố chấp giữ lấy nhưng vốn dĩ không thuộc về mình. Có những người mình từng nghĩ không thể mất, cuối cùng vẫn phải học cách buông. Có những chuyện từng khiến mình đau đến không thở nổi, rồi một ngày nhìn lại, ta lại thấy mình đã bước qua được từ lúc nào chẳng hay. Giông bão không làm chúng ta trở thành một con người hoàn toàn khác. Nó chỉ bóc đi những lớp vỏ mà ta từng dùng để che giấu chính mình. Trong những ngày khó khăn nhất, ta biết mình yếu đuối ở đâu, sợ hãi điều gì và cần điều gì nhất. Nhưng cũng chính lúc ấy, ta phát hiện ra một sức mạnh mà trước đây mình chưa từng biết mình có. Hóa ra mình có thể chịu đựng nhiều hơn mình tưởng. Có thể bắt đầu lại sau một lần mất mát. Có thể mỉm cười sau những ngày từng khóc rất nhiều. Có thể một mình bước tiếp, dù từng nghĩ nếu không có ai bên cạnh thì mình sẽ chẳng thể nào đứng vững. Cuộc đời đôi khi dạy con người bằng những cách rất nghiêm khắc. Nó không nói cho ta biết thế nào là trưởng thành. Nó để ta tự trải qua. Không để ta hiểu giá trị của bình yên bằng những lời khuyên, mà để ta từng có những ngày bất an. Không để ta hiểu giá trị của một người bằng những lời nhắc nhở, mà đôi khi để ta trải qua cảm giác mất đi. Không để ta biết mình mạnh mẽ thế nào, mà bắt ta bước qua một đoạn đường tưởng chừng không thể vượt qua. Và chính vì từng đi qua những ngày không dễ dàng, ta bắt đầu biết quý trọng những điều rất nhỏ. Một ngày không có chuyện buồn. Một bữa cơm đủ đầy. Một cuộc điện thoại hỏi han. Một người vẫn còn kiên nhẫn ở bên. Một buổi tối được nằm xuống giường với lòng mình bình yên. Những điều ấy trước đây có thể chẳng đáng để ta bận tâm. Nhưng sau một lần đi qua giông bão, ta mới hiểu rằng bình yên chưa bao giờ là điều hiển nhiên. Có lẽ món quà lớn nhất mà giông bão mang đến không phải là việc chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn, mà là chúng ta biết sống chậm lại và nhìn cuộc đời bằng một ánh mắt khác. Ta bớt trách móc. Bớt kỳ vọng. Bớt cố níu kéo những điều đã muốn rời đi. Và học cách cảm ơn những gì vẫn còn ở bên mình. Nếu hôm nay bạn đang ở giữa một cơn giông, đừng vội nghĩ rằng cuộc đời đang chống lại bạn. Có thể bạn chưa nhìn thấy điều gì đang chờ mình ở phía bên kia. Cứ bước tiếp từng chút một. Có những cơn mưa đi qua để trả lại bầu trời trong hơn. Có những lần mất mát để ta biết điều gì thật sự đáng giữ. Và có những đoạn đường rất đau để khi bước ra khỏi đó, ta trở thành phiên bản trưởng thành, bình tĩnh và biết yêu thương chính mình hơn. Giông bão chưa chắc là điều bất hạnh. Đôi khi, nó chỉ là món quà của cuộc đời được gói bằng những ngày tháng rất đau. #cham #fyp #podcast #sadstory #try

About