@.mindsetx: Tháng Giêng năm 1258. Tin tức từ phía Tây Bắc không còn là tin đồn nữa. Từ cuối năm trước, tướng Mông Cổ Ngột Lương Hợp Thai đã ba lần cử sứ giả vào Thăng Long đòi mượn đường đánh Đại Việt. Triều đình nhà Trần không chấp nhận, giữ luôn sứ giả lại. Ngay sau đó, quân Mông Cổ cùng quân Đại Lý theo sông Thao, sông Hồng tràn xuống. Các tin báo về từ Yên Bái, Tuyên Quang đều nói chung một điều: kẻ địch tiến rất nhanh, không dừng lại để chiếm từng vùng, mà nhắm thẳng vào Thăng Long. Ngày 17, vua Trần Thái Tông trực tiếp cầm quân nghênh địch tại Bình Lệ Nguyên (Vĩnh Phúc). Tượng binh dàn trận, nhưng kỵ binh Mông Cổ vượt sông đánh tràn sang. Thế trận khó giữ. Tướng Lê Phụ Trần khuyên vua rút lui — không phải vì quân ta đã tan rã, mà vì nếu vua bị bao vây giữa đồng trống, triều đình sẽ mất đi chỗ dựa cuối cùng. Hôm sau, tuyến phòng thủ Phù Lỗ trên sông Cà Lồ cũng thất thủ. Con đường tiến về kinh thành của địch đã mở rộng. Thăng Long lúc này không còn thời gian cho những lời tranh luận suông. Tin tức từ chiến trường dồn dập gửi về từng giờ. Kho tàng được khẩn trương di dời, dân chúng 61 phường nhận lệnh sơ tán. Hoàng tộc, quan lại, lương thực, đồ thờ tự và cả sổ sách triều đình đều theo thuyền xuôi dòng về phía Nam. Nhà Trần quyết định không giữ Thăng Long bằng mọi giá, bởi cố thủ lúc này chẳng khác nào dồn toàn bộ lực lượng chủ lực vào một cái bẫy. Với những người trong cuộc, những ngày ấy nặng trĩu áp lực. Rời bỏ kinh đô, rút về bãi Thiên Mạc trên sông Hồng — một nơi chưa có gì đảm bảo an toàn. Không ai biết quân Mông Cổ chiếm thành sẽ ở lại bao lâu, và cũng không ai dám chắc lần rút lui này còn có đường quay về. Một vị vua ở thời khắc đó không thể chỉ nghĩ đến một tòa thành. Đem toàn bộ lực lượng ra liều mạng khi chưa đủ thế và lực, nếu thua, cả vua lẫn quân đội sẽ bị tiêu diệt trên đường rút. Nhưng bỏ lại kinh đô cũng là một quyết định vô cùng đau đớn. Kinh thành là bộ mặt của quốc gia; bỏ thành chẳng khác nào thừa nhận triều đình không giữ nổi đất nước. Thế nhưng, thực tế từ mặt trận đã chỉ rõ: Thăng Long có thể mất, nhưng quân đội thì tuyệt đối không thể mất theo. Vì vậy, những ngày rút quân đó không đơn thuần là một cuộc di chuyển. Đó là lúc cả triều đình phải dũng cảm đối mặt với hàng loạt tin báo xấu, nhìn kinh thành rơi vào tay địch, chấp nhận để đối phương bước vào một tòa thành trống không lương thực, không bóng người. Và quan trọng nhất: họ phải giữ đủ sự tỉnh táo để không đưa ra quyết định sai lầm trong lúc hoảng loạn. Quyết định rút lui ấy tuy không lộng lẫy, nhưng là con đường duy nhất để bảo toàn lực lượng và chờ thời cơ phản công. #daiviethungsu
ĐẠI VIỆT HÙNG SỬ
Region: VN
Sunday 06 September 2026 07:46:16 GMT
Music
Download
Comments
trnthanhthim :
Dân việt rất hiền nhưng một khi là 2 khi là dòng máu chiến binh bùng nổ" Chiến" đến giờ còn mãi.
2026-09-06 10:18:08
0
To see more videos from user @.mindsetx, please go to the Tikwm
homepage.