taolachaiennoiloan :
Hồi nhỏ, cứ nghĩ bữa cơm Má nấu ngày nào cũng có, ăn riết rồi quen, đôi khi còn chê món này mặn, món kia nhạt. Nào đâu biết, có những điều tưởng như bình thường nhất lại là những điều một đời chẳng thể tìm lại. Lớn lên, đi xa, ăn biết bao món ngon, ngồi giữa những mâm cơm đầy đủ hơn ngày xưa, vậy mà chỉ cần thoảng qua mùi cá kho, nồi canh chua hay chén nước mắm Má hay pha, tự nhiên sống mũi cay xè. Nhớ cái bếp nhỏ ngày nào, nhớ tiếng chén đũa khua, nhớ dáng Má lom khom bên nồi cơm, nhớ nhất là tiếng Má gọi vọng ra: “Vô ăn cơm đi con!” Có những đêm đói lòng, mình chẳng thèm cao lương mỹ vị, chỉ ước được một lần trở về làm đứa con nít, ngồi bên mâm cơm cũ, để Má gắp cho một miếng cá, để nghe Má hỏi một câu mà ngày xưa mình nghe đến phát chán: “Ăn no chưa con?” Nhưng thời gian đâu có quay lại. Má cũng đâu còn đứng mãi bên căn bếp ấy để chờ mình về. Đến lúc hiểu ra thì bữa cơm ngày xưa đã thành một miền ký ức, còn tiếng gọi của Má chỉ còn biết tìm trong những giấc mơ. Người ta có thể nấu cho mình những món ngon nhất trên đời, nhưng chẳng ai nấu được một bữa cơm có mùi của Má, có hơi ấm của Má, có cả một đời thương con đặt vào từng miếng ăn. Và có lẽ, điều đau lòng nhất của một người trưởng thành là đi hết nửa đời mới hiểu: bữa cơm ngon nhất trên đời không phải vì món ăn ngon, mà vì ngày ấy mình còn có Má để ngồi ăn cùng.❤️
2026-09-06 18:28:31