Trần Tuấn Anh :
Xưa năm 2005 lên SG học đại học. Có đi làm thêm ở nhà hàng bên khu Phan Xích Long. Nhớ hôm đó mình xin anh quản lý hôm sau cho mình nghỉ 1 ngày dọn qua nhà trọ mới. Không biết cuộc nói chuyện anh chủ anh nghe được hay sao, cuối ca hôm đó anh mới hỏi em đang tìm trọ à. Nhà anh còn trống phòng nếu muốn thì qua anh ở vs anh cũng ít ở Việt Nam (tại ảnh Việt Kiều nên hay bay đi, bay về). Về suy nghĩ nguyên đêm mình quyết định bỏ cọc và qua bên nhà anh ở luôn. Ban đầu cũng nghỉ ở cho nó gần vs chỗ nhà a vs nhà hàng và trường cũng gần nhau cho tiện. Ở được vài ngày thì mình có hỏi ảnh về chi phí hàng tháng để trả ảnh thì anh nói e cứ ở, cứ như là trông nhà giúp anh, những thời gian ko có ở Việt Nam. Thời sinh viên mà đi học mà ko tốn tiền thuê trọ thì mừng cỡ gì, mà nhà còn đầy đủ máy lạnh, tủ lạnh, ti vi, máy giặt ko thiếu thứ gì... Nên xưa thời sinh viên mà đi học dư lắm, ăn ko tốn, tiền ở ko tốn mà còn đi làm có lương nữa. Nên rất quý và biết ơn anh. Làm và ở nhà anh tầm được 1 năm đến tết 2007 thì biến cố xảy ra, ảnh làm giấy tờ giả cho 1 nhóm khách ở Nha Trang để đi định cư Mỹ ko thành nên anh trốn khỏi Việt Nam và bay sang Mỹ liền. Mọi thứ diễn ra quá bất ngờ, nhà hàng a đóng cửa sau đó tầm 2 tuần, nhà a thì có gia đình tiếp quản lại nên mình cũng dọn đi. Ở giai đoạn đó ko còn thông tin gì của anh... Thời gian trôi qua 10 mấy năm, đến 2021 vô tình thông qua 1 người anh mà mình có lại thông tin của anh, anh em đã liên lạc lại được vs nhau. Đến 2022 thì ảnh có về lại Việt Nam lần đầu tiên sau kể từ lần gần nhất là 2007... Một thời gian rất dài để gặp lại 1 người từng rất tốt vs mình. Biết ơn và Trân trọng!!!
2026-09-07 08:13:35