Noọng Ling :
Tuổi thơ t k hp.tgian ở bên mẹ cũng k có bn.Mẹ cũng k thương t.Chỉ thiên vị cgai và em út.Nên t kbh nhớ nhà :(( k nhớ mẹ.Mn có hiểu cảm giác này k.Thích ở 1 mình,1 nơi xa lạ.Chăm chút cái nhà trọ của mình giống nhà m,vì đúng ra nó giống nhà mình hơn là nhà ở quê :))) Bh lấy ck cũng k muốn sống vs nhà vk. vì cả tuổi thơ của t, bị chuyển hết nhà này đến nhà khác. Nhưng mà không bao giờ được ở nhà mình. Vì quá nghèo bố lại không tốt, cấp 1 thì ở với cụ sau đó chuyển về ở với ông nội, lên cấp 2 lại đi ở với bác ruột bên ngoại. Cả tuổi thơ sống trong cảnh cứ phải nhìn sắc mặt người khác mà sống. Ăn không đủ no mặc không đủ ấm, không có ai dạy dỗ, không ai dạy nấu cơm, giặt quần áo, không ai dạy phải chăm sóc bản thân mình ntn. tất cả vốn liếng sống cho đến hiện tại 30t đều là tự tích cóp lấy, đều là rút kinh nghiệm, rút ra bài học từ những lần rơi nước mắt, từ những đau khổ những vết thương không bao giờ lành, tất cả đều tự thân vận động, chưa bao giờ có thể nhờ vả ai. Một phần không muốn về quê, là cũng vì người thân ở quê ai cũng coi thường, khinh khi. Cho đến tận bây giờ, mỗi lần nhắc đến chuyện này, đều không kìm được nước mắt mà khóc.t cũng không phải kiểu người yếu đuối gì. Nhưng chả hiểu sao cứ nói đến chuyện này là có thể khóc nức nở,nhưngz điều đó cứ gom nhặt góp lại làm t cứ đau mãi kbh nguôi ngoai :((
2026-09-08 09:08:13