@noelnoen: Chúng ta luôn tưởng rằng những câu chuyện đẹp đẽ đều nên có một kết cục viên mãn, dường như chỉ có điểm đến hạnh phúc mới có thể chứng minh cho ý nghĩa của những lần gặp gỡ và thấu hiểu. Nhưng rồi từ từ mới phát hiện ra, những câu chuyện thực sự khắc cốt ghi tâm thường không phải vì kết cục đủ viên mãn, mà là vì chân tâm từng trao đi đủ sự chân thành. Tiếc nuối và lỡ dở vốn dĩ là điều thường tình của đời người, nếu như mọi tình tiết đều được an bài hoàn hảo không chút kẽ hở, thì làm sao chúng ta cảm nhận được sự trân quý của việc yêu và được yêu? Thế là chúng ta dần dần trở nên nhẹ nhõm. Câu chuyện của chúng ta đã đủ sâu sắc, kết cục cũng chẳng cần phải viên mãn nhất.