Vân Anh Làm Nghề Luật :
Tuổi thơ t là những trận đòn roi khủng khiếp từ ba. Ba đi rừng lấy cây roi mây bằng ngón tay út và đánh t tới mức thừa sống thiếu chết. T thi hsg đạt giải ba huyện cũng bị đánh, hồi bé t năng động nên hay nói, cô giáo bảo t nói chuyện nhiều cũng bị đánh từ cổng đánh vào. Trung bình môn 8.6 cũng bị đánh, nói chung t làm cái quần què gì cũng bị đánh. Mẹ t thì thao túng t bằng nước mắt. Lâu dần t trở nên bất cần, t chẳng cần gì, t được chọn vào đội tuyển t cũng k đi tại t nghĩ có đi mà giải không cao cũng bị đánh, khỏi đi cho đỡ mệt. Rồi một ngày, t thi rớt cấp 3, t cầm chén cơm lên ăn thì bị chửi: Đm m ăn làm gì phí cơm của t. Và suốt 3 năm t học cấp 3 t thay đổi đáng sợ, t lầm lì, ít nói và có khuynh hướng một mình. Nhưng trời thương t, t đậu đại học, suốt 4 năm đại học t tự đi làm thêm, tự trang trải trọ, học phí, ăn uống suốt 3 năm. Và giờ t có ngày hôm nay, t không gần gữi ba mẹ nhưng t vẫn dành một khoản cho họ. Nhưng đôi lúc t thấy rất mệt và t luôn có một cảm giác nếu t thất bại thò t sẽ tứ cố vô thân. Và đến hiện tại, t làm bất cứ thứ gì t cũng phải cân đo đong đếm vì t sợ nếu t sai thì t sẽ không chốn dung thân.
2026-09-08 08:19:38