@sorachan486: Cho ai thắc mắc sao ảnh phải nuôi mấy người còn lại 😆 #VieOn #ngoaitinhchilabatdau #theaffairwasjustthebeginning #kimhyesoo

Sorachan
Sorachan
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 09 September 2026 02:22:44 GMT
31499
432
4
34

Music

Download

Comments

sorachan486
Sorachan :
Xem TRỌN BỘ ''Ngoại Tình Chỉ Là Bắt Đầu'' vào 18h00 Thứ 6 hàng tuần trên VieON
2026-09-09 06:10:09
0
cucai0310
Củ Cải :
Ảnh giàu mà 😂😂😂 hên bà chinh thất thông minh ak chứ gap bà tiêu tam mà đi gap cong an là vô tù hết 😂😂😂
2026-09-09 06:43:35
13
vomaithao3
BÉ THẢO :
😂
2026-09-09 08:14:45
0
lululy.ad
mít ướt🥺 :
😂😂😂
2026-09-09 11:24:01
0
To see more videos from user @sorachan486, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những ngày, con người ta ngồi rất lâu trong im lặng. Không phải vì hết chuyện để nói, mà vì có những điều xảy ra trong lòng không biết phải bắt đầu từ đâu. Mọi thứ từng quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Công việc không như ý. Người mình tin tưởng cũng dần đổi khác. Những dự định từng nghĩ sẽ nắm chắc trong tay lại lặng lẽ tuột mất. Và đó thường là lúc người ta cảm thấy mình đang ở điểm thấp nhất của cuộc đời. Không ai muốn chạm đáy. Ai cũng mong cuộc sống bằng phẳng, bình yên, ít tổn thương. Nhưng kỳ lạ thay, những bài học quan trọng nhất lại rất hiếm khi xuất hiện trong những ngày thuận lợi. Khi mọi thứ đang tốt đẹp, ta dễ nghĩ mình hiểu cuộc đời. Ta tin vào khả năng của bản thân, tin vào những gì đang có, và đôi khi quên mất rằng mọi thứ đều có thể thay đổi. Chỉ đến khi biến cố xảy ra, con người mới thật sự nhìn thấy bản chất của nhiều điều. Ta nhận ra không phải ai đi cùng mình cũng sẽ ở lại đến cuối con đường. Có những người từng rất thân thiết rồi cũng trở thành người dưng. Có những lời hứa từng tưởng không thể đổi thay, cuối cùng vẫn tan đi theo thời gian. Những mất mát ấy đau thật, nhưng cũng giúp ta thôi đặt lòng tin sai chỗ. Chạm đáy còn là lúc ta đối diện với chính mình nhiều hơn bao giờ hết. Không còn những tiếng vỗ tay bên ngoài. Không còn những thứ để dựa vào. Chỉ còn lại một mình với những suy nghĩ thật nhất. Và chính trong những khoảng lặng đó, ta mới thấy rõ những nỗi sợ mình từng né tránh, những tổn thương mình từng cố quên, những điều chưa ổn trong lòng mà bấy lâu nay vẫn che giấu bằng sự bận rộn. Nhiều người nghĩ đau khổ là sự trừng phạt của cuộc đời. Nhưng đi qua đủ nhiều thăng trầm mới hiểu, đôi khi đau khổ chỉ là một cách để cuộc đời buộc ta dừng lại. Dừng lại để nhìn lại chính mình. Dừng lại để hiểu điều gì thực sự quan trọng. Dừng lại để biết rằng có những thứ ta đã theo đuổi quá lâu nhưng chưa chắc thuộc về mình. Người từng mất mát sẽ biết trân trọng sự hiện diện. Người từng cô đơn sẽ hiểu giá trị của một người thật lòng. Người từng thất bại sẽ bớt khắt khe với những lỗi lầm của người khác. Những điều ấy không đến từ sách vở, cũng không đến từ những lời khuyên. Chúng được đổi bằng những đêm dài mất ngủ, bằng những khoảng thời gian tưởng như không thể bước tiếp. Rồi một ngày nào đó, khi nhìn lại quãng đường đã qua, ta sẽ nhận ra điều làm mình trưởng thành không phải là những ngày tháng huy hoàng nhất. Mà chính là những ngày tưởng chừng như mọi thứ đã sụp đổ. Bởi có những bài học cuộc đời không thể nghe người khác kể lại. Chúng chỉ thật sự thuộc về ta sau khi đã đi qua những đoạn đường tối nhất. Và đôi khi, món quà lớn nhất sau một lần chạm đáy không phải là việc cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Mà là từ đó, ta thôi sống để chứng minh với người khác, và bắt đầu sống thật với chính mình. Có những bình yên… chỉ đến sau khi một người đã đủ mệt để thôi chống lại. Thôi thì chúng ta lại thở thêm một hơi nữa #tinhthuc #truongthanh #chualanh #thoithitho #songcham
Có những ngày, con người ta ngồi rất lâu trong im lặng. Không phải vì hết chuyện để nói, mà vì có những điều xảy ra trong lòng không biết phải bắt đầu từ đâu. Mọi thứ từng quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Công việc không như ý. Người mình tin tưởng cũng dần đổi khác. Những dự định từng nghĩ sẽ nắm chắc trong tay lại lặng lẽ tuột mất. Và đó thường là lúc người ta cảm thấy mình đang ở điểm thấp nhất của cuộc đời. Không ai muốn chạm đáy. Ai cũng mong cuộc sống bằng phẳng, bình yên, ít tổn thương. Nhưng kỳ lạ thay, những bài học quan trọng nhất lại rất hiếm khi xuất hiện trong những ngày thuận lợi. Khi mọi thứ đang tốt đẹp, ta dễ nghĩ mình hiểu cuộc đời. Ta tin vào khả năng của bản thân, tin vào những gì đang có, và đôi khi quên mất rằng mọi thứ đều có thể thay đổi. Chỉ đến khi biến cố xảy ra, con người mới thật sự nhìn thấy bản chất của nhiều điều. Ta nhận ra không phải ai đi cùng mình cũng sẽ ở lại đến cuối con đường. Có những người từng rất thân thiết rồi cũng trở thành người dưng. Có những lời hứa từng tưởng không thể đổi thay, cuối cùng vẫn tan đi theo thời gian. Những mất mát ấy đau thật, nhưng cũng giúp ta thôi đặt lòng tin sai chỗ. Chạm đáy còn là lúc ta đối diện với chính mình nhiều hơn bao giờ hết. Không còn những tiếng vỗ tay bên ngoài. Không còn những thứ để dựa vào. Chỉ còn lại một mình với những suy nghĩ thật nhất. Và chính trong những khoảng lặng đó, ta mới thấy rõ những nỗi sợ mình từng né tránh, những tổn thương mình từng cố quên, những điều chưa ổn trong lòng mà bấy lâu nay vẫn che giấu bằng sự bận rộn. Nhiều người nghĩ đau khổ là sự trừng phạt của cuộc đời. Nhưng đi qua đủ nhiều thăng trầm mới hiểu, đôi khi đau khổ chỉ là một cách để cuộc đời buộc ta dừng lại. Dừng lại để nhìn lại chính mình. Dừng lại để hiểu điều gì thực sự quan trọng. Dừng lại để biết rằng có những thứ ta đã theo đuổi quá lâu nhưng chưa chắc thuộc về mình. Người từng mất mát sẽ biết trân trọng sự hiện diện. Người từng cô đơn sẽ hiểu giá trị của một người thật lòng. Người từng thất bại sẽ bớt khắt khe với những lỗi lầm của người khác. Những điều ấy không đến từ sách vở, cũng không đến từ những lời khuyên. Chúng được đổi bằng những đêm dài mất ngủ, bằng những khoảng thời gian tưởng như không thể bước tiếp. Rồi một ngày nào đó, khi nhìn lại quãng đường đã qua, ta sẽ nhận ra điều làm mình trưởng thành không phải là những ngày tháng huy hoàng nhất. Mà chính là những ngày tưởng chừng như mọi thứ đã sụp đổ. Bởi có những bài học cuộc đời không thể nghe người khác kể lại. Chúng chỉ thật sự thuộc về ta sau khi đã đi qua những đoạn đường tối nhất. Và đôi khi, món quà lớn nhất sau một lần chạm đáy không phải là việc cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Mà là từ đó, ta thôi sống để chứng minh với người khác, và bắt đầu sống thật với chính mình. Có những bình yên… chỉ đến sau khi một người đã đủ mệt để thôi chống lại. Thôi thì chúng ta lại thở thêm một hơi nữa #tinhthuc #truongthanh #chualanh #thoithitho #songcham

About