@vibe_editzz88: 🫠🩶!! #vibe_editzz88 #fypシ゚viral #1millionaudition #tamillovesong #tamilsong

💗
💗
Open In TikTok:
Region: MY
Tuesday 08 September 2026 21:56:18 GMT
4160
776
4
57

Music

Download

Comments

str_sudu
❤️‍🩹🥀M.மூர்த்தி)ʸᵒᵘ⑅⃝◌🥀🔥 :
💞💞💞
2026-09-09 22:10:56
0
katyyyyyyyyyyyyyy4
katy :
🌹🌹🌹
2026-09-09 13:42:17
1
ak.kannar88
𝘼𝙆.𝙆𝙖𝙣n𝙖𝙧💫 :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-09-09 07:37:42
0
anandkrishnan580
Anandkrishnan🇲🇾 :
❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️
2026-09-09 11:46:59
1
To see more videos from user @vibe_editzz88, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Thời gian là đôi mắt, chứng kiến niềm vui, nỗi buồn, hận thù và cả những cuộc ly biệt. Nếu trái tim có thể nuôi dưỡng sự thong dong từ trong gốc rễ, ta sẽ chẳng còn lo sợ những thăng trầm đến rồi đi. Có thể gặp gỡ, có thể trân trọng, đó đã là một sự viên mãn. Khi trái tim trở thành một thung lũng trống trải, nó sẽ có được trí tuệ của sự bao dung. Có thể lắng nghe những lời phê bình sắc mỏng, cũng có thể đón nhận những lời tán dương dịu dàng; có thể chống chọi với những cơn mưa bão bất chợt, cũng có thể tận hưởng sự bình lặng chảy dài theo năm tháng. Sự giàu có thực sự chưa bao giờ nằm ở việc kho báu chứa đầy thứ gì, mà là ở việc trái tim có thể đựng được những chi. Đựng được tiếc nuối, sẽ không bị mắc kẹt trong chấp niệm. Đựng được cô đơn, sẽ không còn sợ hãi khi ở một mình. Đựng được sự vô thường, sẽ luôn tìm thấy sự an ổn trong mọi biến cố. Những người và việc mà ta từng ngỡ rằng “không có không được”, nay nhìn lại, chẳng qua cũng chỉ là phong cảnh lướt qua cuộc đời. Đến thì dừng chân ngắm nhìn thêm đôi chút, đi rồi thì xoay người tiếp tục bước trên con đường riêng, lòng không còn chấp nhất phải lấp đầy khoảng trống đó. Không phải là không có cảm xúc, mà là khi cảm xúc đến, hãy coi chúng như một vị khách, tiếp đãi xong thì tiễn khách lên đường là được. Giống như cơn gió thổi qua rừng cây, không chấp nhất việc dừng lại, không luyến lưu sự níu giữ của bất kỳ ai, nhưng chính trong sự luân chuyển đó, gió đã nuôi dưỡng vạn vật và cũng hoàn thành sự tự do của chính mình. Hóa ra, “bình yên đến tận cùng” chỉ đơn giản là ở mỗi khoảnh khắc hiện tại, ta đều có thể chung sống hòa hợp với chính mình và đối đãi dịu dàng với thế giới này.” Cre: Sưu tầm
“Thời gian là đôi mắt, chứng kiến niềm vui, nỗi buồn, hận thù và cả những cuộc ly biệt. Nếu trái tim có thể nuôi dưỡng sự thong dong từ trong gốc rễ, ta sẽ chẳng còn lo sợ những thăng trầm đến rồi đi. Có thể gặp gỡ, có thể trân trọng, đó đã là một sự viên mãn. Khi trái tim trở thành một thung lũng trống trải, nó sẽ có được trí tuệ của sự bao dung. Có thể lắng nghe những lời phê bình sắc mỏng, cũng có thể đón nhận những lời tán dương dịu dàng; có thể chống chọi với những cơn mưa bão bất chợt, cũng có thể tận hưởng sự bình lặng chảy dài theo năm tháng. Sự giàu có thực sự chưa bao giờ nằm ở việc kho báu chứa đầy thứ gì, mà là ở việc trái tim có thể đựng được những chi. Đựng được tiếc nuối, sẽ không bị mắc kẹt trong chấp niệm. Đựng được cô đơn, sẽ không còn sợ hãi khi ở một mình. Đựng được sự vô thường, sẽ luôn tìm thấy sự an ổn trong mọi biến cố. Những người và việc mà ta từng ngỡ rằng “không có không được”, nay nhìn lại, chẳng qua cũng chỉ là phong cảnh lướt qua cuộc đời. Đến thì dừng chân ngắm nhìn thêm đôi chút, đi rồi thì xoay người tiếp tục bước trên con đường riêng, lòng không còn chấp nhất phải lấp đầy khoảng trống đó. Không phải là không có cảm xúc, mà là khi cảm xúc đến, hãy coi chúng như một vị khách, tiếp đãi xong thì tiễn khách lên đường là được. Giống như cơn gió thổi qua rừng cây, không chấp nhất việc dừng lại, không luyến lưu sự níu giữ của bất kỳ ai, nhưng chính trong sự luân chuyển đó, gió đã nuôi dưỡng vạn vật và cũng hoàn thành sự tự do của chính mình. Hóa ra, “bình yên đến tận cùng” chỉ đơn giản là ở mỗi khoảnh khắc hiện tại, ta đều có thể chung sống hòa hợp với chính mình và đối đãi dịu dàng với thế giới này.” Cre: Sưu tầm

About