@clbtycaiberacingshop: Trả lời @tranthanhtung71AE 🐐 #xuhuong2023 #clbtycaiberacingshop #LIVEIncentiveProgram #LIVEwithlowfollowers #PaidPartnership

CLB Tý Cái Bè Racing
CLB Tý Cái Bè Racing
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 09 September 2026 01:39:39 GMT
298077
3714
32
294

Music

Download

Comments

pknhkhc
pknhkhc :
Vụ gì vậy ae
2026-09-09 02:18:39
26
giu.vn2691
🎱 :
Em ở gần ổng nè ah ib e đi e thề vs ah luôn á e cách ổng có 400m hà
2026-09-09 11:52:22
5
ngoc9979
𝑲𝒉𝒂́𝒏𝒉 𝑩𝒊̀𝒏𝒉 :
Conten hả a 😂😂
2026-09-09 10:50:30
1
tmtoan2704
Pé hột lu :
Ổng ngủ ở nhà lun r
2026-09-10 14:10:07
0
huynhhtrii
Trí Nhỏ Chạy Ẹc Lỏ :
A Thuận qua làm pô thôi mà 😅😅
2026-09-10 15:41:05
0
eric_hong99
tư máy bãi :
rồi xong2 🤣
2026-09-10 00:31:20
0
binho01082002
Bi Nhỏ :
Vụ gì đó anh
2026-09-09 14:23:34
0
user9723089215404q
Minh đăng :
căng lắm
2026-09-09 12:28:59
0
duyphuongle1213
le Duy phuong 1313 :
2026-09-09 03:24:36
0
tranminhtu0123
Tranminhtu :
vụ j vậy ae
2026-09-09 03:13:17
8
thuan.huy61
Thuan Huy :
đợt làm cái nỉ xuắn thái thấy hót quá xong lấy tên thành nỉ TPD của mình lun mà kkk
2026-09-09 05:09:31
0
thanh.tung97
Thanh Tùnnnn :
Hỗm mới gặp a chạy bán tải xuống kiếm 😂
2026-09-09 13:27:46
2
uuggg099
Truccmp :
chắc bể rồi hhh
2026-09-09 07:02:36
1
phuongzyy22_
Cá Ngừ Motocross 🐬 :
vụ gì vậy ae
2026-09-09 06:14:47
1
nvtb01
bình sầu đời 🫂 :
ông đang ở nhà tôi nè
2026-09-09 05:10:53
2
140401b
cơ khí tiền giang :
sao mây bua di làm vê thây no mổ cửa mà ta
2026-09-09 06:07:24
0
user24285584088074
Việt :
Rồi sao
2026-09-09 06:33:03
0
iakkna
iakkna :
Giỡn Hoài
2026-09-09 06:11:04
1
cubeo390
Trạng Nguyễn 63b4 :
Nhà nó dễ kím mà
2026-09-09 15:32:10
0
vantamtang8686
cậu út 86 :
tiệm giống trường bô độ vậy
2026-09-09 09:09:11
0
hiudth_01
Đinh Hiếu 🐿️ :
😳😳😳
2026-09-09 10:21:03
0
dngapple1
A DẬT ĐA DỌN XE :
🥺
2026-09-09 03:08:54
0
nhn.l8305
lý thành nhân :
@TPD racing 953 @Trường Pô Độ Racing Shop 63
2026-09-10 08:38:23
0
n.vinh_99999
𝓝𝓰 𝓗 𝓥𝓲𝓷𝓱✨ :
😂😂😂
2026-09-10 14:53:17
0
To see more videos from user @clbtycaiberacingshop, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

#dptvy  Em nhớ anh. Em nhớ sự dịu dàng của anh. Nhớ cách anh quan tâm, nhớ cảm giác được ở cạnh một người khiến lòng mình trở nên mềm mại. Để anh mua cho. Để anh đưa em đi. Để anh trả cho. Anh thấy nó đẹp nên mua cho em. Anh chờ, không vội, em cứ từ từ. Không có câu nào là yêu, nhưng tất cả đều là yêu. Em từng thương một người nhiều đến mức, chỉ cần nghe ai đó nhắc tên cũng đủ để tim mình lặng đi vài nhịp. Người ấy ở trong từng suy nghĩ mỗi sáng thức dậy, trong những đêm dài không ngủ, trong những giấc mơ còn dang dở và trong cả những khoảng lặng không ai nhìn thấy. Có những ngày rất bận, tưởng như đã quên. Nhưng chỉ một bản nhạc cũ, một con đường quen hay một cơn mưa bất chợt cũng đủ kéo tất cả ký ức quay về. Hóa ra nhớ một người không còn là của mình lại đau lòng đến thế... Có những người bước vào cuộc đời ta như một phép màu... rồi rời đi như chưa từng tồn tại. Nhớ lại xem, đã từng yêu thương đến nhường nào, đã từng vì nhau mà cố gắng ra sao... Vậy mà cuối cùng, vẫn lặng lẽ quay lưng, chẳng một lần ngoảnh lại...! Có những người không cần xuất hiện mỗi ngày, nhưng lại khiến ta nhớ cả một đời. Thật sự rất nhớ. Không phải chỉ những lúc buồn mới nhớ. Có những ngày em vẫn cười, vẫn bận rộn, vẫn sống như chẳng có chuyện gì xảy ra... nhưng đến khi đêm xuống, chỉ còn lại một mình, em lại bất giác nghĩ về anh. Em tự hỏi, bây giờ anh có khỏe không? Có khi nào anh cũng vô tình nhớ đến em không? Em không biết. Và có lẽ cũng không cần biết nữa. Bởi vì có những người mình thương rất nhiều, nhưng cuối cùng vẫn phải học cách đứng từ xa mà chúc họ bình an. Em nhớ anh rồi... Nhưng là một nỗi nhớ thật bình yên. Không cuồng nhiệt, không vội vã, không gấp gáp đòi hỏi được lấp đầy. Chỉ là một cảm giác dịu dàng len lỏi vào tim, như tiếng gió khẽ chạm vào ô cửa, như ánh nắng nhẹ nhàng rọi xuống hiên nhà buổi sớm. Em nhớ những lần mình trò chuyện, những câu chữ không hoa mỹ nhưng đủ sâu lắng để em cảm thấy an yên. Nhớ những lúc anh kiên nhẫn lắng nghe em kể về những bộn bề trong cuộc sống, những mong cầu, những nỗi lo... Và dù chẳng có câu trả lời nào là tuyệt đối, em vẫn cảm thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều. Em nhớ cách anh trân trọng từng khoảnh khắc chúng ta có với nhau. Yêu trong tỉnh thức là như vậy, phải không anh? Là không cố níu giữ, không gò ép, không đòi hỏi đối phương phải lấp đầy khoảng trống nào trong lòng mình. Chỉ đơn giản là chấp nhận nhau, là sẵn sàng bước vào cuộc đời nhau với tất cả sự chân thành. Em nhớ anh. Nhưng không còn là nỗi nhớ dày vò như ngày trước. Chỉ là một chút mong chờ, một chút ấm áp khi nghĩ về anh, một chút dịu dàng để em mỉm cười giữa những ngày bận rộn. Em thương những chặng đường dài anh đã đi qua. Thương bàn tay rám nắng, khuôn mặt xạm đi vì nắng, gió. Em thương những câu chuyện buồn mà chàng trai của em đã trải qua, những vấp ngã mà anh phải đối mặt, cả những quá khứ không vui mà em chưa bước đến. Em thương những ngày anh đi làm về tối, những ngày hồ sơ gấp phải thức đến tận khuya để kịp báo cáo. Anh luôn bảo
#dptvy Em nhớ anh. Em nhớ sự dịu dàng của anh. Nhớ cách anh quan tâm, nhớ cảm giác được ở cạnh một người khiến lòng mình trở nên mềm mại. Để anh mua cho. Để anh đưa em đi. Để anh trả cho. Anh thấy nó đẹp nên mua cho em. Anh chờ, không vội, em cứ từ từ. Không có câu nào là yêu, nhưng tất cả đều là yêu. Em từng thương một người nhiều đến mức, chỉ cần nghe ai đó nhắc tên cũng đủ để tim mình lặng đi vài nhịp. Người ấy ở trong từng suy nghĩ mỗi sáng thức dậy, trong những đêm dài không ngủ, trong những giấc mơ còn dang dở và trong cả những khoảng lặng không ai nhìn thấy. Có những ngày rất bận, tưởng như đã quên. Nhưng chỉ một bản nhạc cũ, một con đường quen hay một cơn mưa bất chợt cũng đủ kéo tất cả ký ức quay về. Hóa ra nhớ một người không còn là của mình lại đau lòng đến thế... Có những người bước vào cuộc đời ta như một phép màu... rồi rời đi như chưa từng tồn tại. Nhớ lại xem, đã từng yêu thương đến nhường nào, đã từng vì nhau mà cố gắng ra sao... Vậy mà cuối cùng, vẫn lặng lẽ quay lưng, chẳng một lần ngoảnh lại...! Có những người không cần xuất hiện mỗi ngày, nhưng lại khiến ta nhớ cả một đời. Thật sự rất nhớ. Không phải chỉ những lúc buồn mới nhớ. Có những ngày em vẫn cười, vẫn bận rộn, vẫn sống như chẳng có chuyện gì xảy ra... nhưng đến khi đêm xuống, chỉ còn lại một mình, em lại bất giác nghĩ về anh. Em tự hỏi, bây giờ anh có khỏe không? Có khi nào anh cũng vô tình nhớ đến em không? Em không biết. Và có lẽ cũng không cần biết nữa. Bởi vì có những người mình thương rất nhiều, nhưng cuối cùng vẫn phải học cách đứng từ xa mà chúc họ bình an. Em nhớ anh rồi... Nhưng là một nỗi nhớ thật bình yên. Không cuồng nhiệt, không vội vã, không gấp gáp đòi hỏi được lấp đầy. Chỉ là một cảm giác dịu dàng len lỏi vào tim, như tiếng gió khẽ chạm vào ô cửa, như ánh nắng nhẹ nhàng rọi xuống hiên nhà buổi sớm. Em nhớ những lần mình trò chuyện, những câu chữ không hoa mỹ nhưng đủ sâu lắng để em cảm thấy an yên. Nhớ những lúc anh kiên nhẫn lắng nghe em kể về những bộn bề trong cuộc sống, những mong cầu, những nỗi lo... Và dù chẳng có câu trả lời nào là tuyệt đối, em vẫn cảm thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều. Em nhớ cách anh trân trọng từng khoảnh khắc chúng ta có với nhau. Yêu trong tỉnh thức là như vậy, phải không anh? Là không cố níu giữ, không gò ép, không đòi hỏi đối phương phải lấp đầy khoảng trống nào trong lòng mình. Chỉ đơn giản là chấp nhận nhau, là sẵn sàng bước vào cuộc đời nhau với tất cả sự chân thành. Em nhớ anh. Nhưng không còn là nỗi nhớ dày vò như ngày trước. Chỉ là một chút mong chờ, một chút ấm áp khi nghĩ về anh, một chút dịu dàng để em mỉm cười giữa những ngày bận rộn. Em thương những chặng đường dài anh đã đi qua. Thương bàn tay rám nắng, khuôn mặt xạm đi vì nắng, gió. Em thương những câu chuyện buồn mà chàng trai của em đã trải qua, những vấp ngã mà anh phải đối mặt, cả những quá khứ không vui mà em chưa bước đến. Em thương những ngày anh đi làm về tối, những ngày hồ sơ gấp phải thức đến tận khuya để kịp báo cáo. Anh luôn bảo "em ngủ đi, đừng đợi anh". Em luôn bảo " không đợi", nhưng lại luôn là người nói dối. Em thương cái dáng vẻ khi anh tạm biệt em. Thương cả lần anh đứng ở góc đường, em nhìn anh qua kính chiếu hậu, bóng anh thì xa dần, vậy mà anh vẫn đứng đó chỉ để nhìn theo bóng em đi. Em thương những lần anh bất lực, anh rối bời mỗi lần nhìn thấy em rơi nước mắt. Gặp nhau thì khó vậy mà lần nào em cũng khóc. Anh ôm em vào lòng, thương đôi mắt đục ngầu mà anh giấu vào đó cả một trời tâm sự. Thương cả câu anh nói " mình dừng lại nha em"..... Em từng nghĩ mình sẽ quên. Đã học cách sống mà không có anh, không chờ tin nhắn, không tìm kiếm một cái tên quen thuộc nữa. Em tưởng đó là trưởng thành. Nhưng hóa ra, trưởng thành chỉ là nhớ một người mà không còn chạy theo họ nữa. Và thanh xuân... Đẹp nhất không phải vì nó ở lại mãi mãi. Mà bởi dù đã đi qua, nó vẫn khiến người ta mỉm cười khi nhớ về. Anh là thanh xuân của em. Không phải người em nhất định phải có, mà là người em từng có và mãi biết ơn vì đã xuất hiện. .

About