@macnoliae: how i miss piastri winning races #oscarpiastri #op81 #f1

mac
mac
Open In TikTok:
Region: ID
Wednesday 09 September 2026 11:25:20 GMT
23369
7869
15
694

Music

Download

Comments

oce.dvh
𓏲๋࣭࣪˖ oce :
I miss him on podium
2026-09-11 11:40:25
5
tinizzlebelizzle
Tina :
So true!!! 😱
2026-09-11 05:33:41
4
To see more videos from user @macnoliae, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Thủy Tinh năm năm dâng nước bể, đục núi hò reo đòi Mỵ Nương. Trần gian đâu có người dai thế, cũng bởi thần yêu nên khác thường.” Người ta trách Thủy Tinh sao cứ mãi cố chấp, năm này qua năm khác vẫn dâng nước tìm về một người đã chẳng thuộc về mình. Nhưng có ai hiểu được, nếu không yêu đến tận cùng, làm sao một người có thể nhớ một người lâu đến thế? Có lẽ Thủy Tinh không phải không biết mình chẳng thể thắng Sơn Tinh, chỉ là biết rồi vẫn không nỡ buông. Biết người ấy đã chọn người khác, vẫn muốn một lần nữa được nhìn thấy nàng. Biết mỗi lần trở về chỉ là thêm một lần thất vọng, vẫn chẳng thể ngăn mình tìm đến. Người ta chỉ gọi đó là cố chấp khi đứng ngoài nhìn vào, còn với một người đang yêu, đó có lẽ chỉ là chút hy vọng cuối cùng mà họ chưa đủ can đảm để từ bỏ. Nếu năm tháng có thể làm phai nhạt tình cảm, thì có lẽ Thủy Tinh đã chẳng phải dâng nước hết năm này đến năm khác. Chàng cứ tìm, cứ đợi, cứ nhớ một người mà biết rõ mình chẳng bao giờ có được. Đáng thương nhất không phải là yêu một người không yêu mình, mà là sau ngần ấy năm vẫn không thể thôi yêu. Có lẽ cả đời Thủy Tinh chỉ thua một lần, nhưng lại nhớ về lần thua ấy suốt đời. Và nếu có ai hỏi vì sao một vị thần lại có thể dai dẳng đến vậy, thì câu trả lời có lẽ đơn giản lắm: vì người mình muốn quên lại chính là người mình yêu nhất. Người ta có thể ngăn được nước lũ, có thể dựng núi cao, nhưng chẳng ai dựng nổi một bức tường đủ cao để ngăn một trái tim nhớ về người mình thương. Thủy Tinh dâng nước không chỉ để giành lại Mỵ Nương, mà có lẽ còn để níu kéo một đoạn tình cảm mà chàng chưa từng muốn kết thúc. Chỉ tiếc rằng, có những người dù ta yêu đến mức làm rung chuyển cả đất trời, họ vẫn chẳng quay đầu nhìn lại. Và có những tình yêu càng cố giữ càng đau, càng chờ càng tuyệt vọng. Nhưng lụy một người đâu phải vì ta yếu đuối, chỉ là đã từng đặt cả trái tim vào họ, nên đến lúc mất đi rồi, ngay cả việc bước tiếp cũng trở thành một điều quá khó khăn. Nếu Thủy Tinh có thể dâng nước thêm ngàn năm nữa, có lẽ chàng vẫn sẽ tìm Mỵ Nương. Còn ta, nếu đã từng có một người khiến mình lụy đến vậy, chỉ mong một ngày nào đó đủ bình yên để hiểu rằng: không phải người mình yêu nhất cũng là người sẽ ở bên mình đến cuối cùng.
“Thủy Tinh năm năm dâng nước bể, đục núi hò reo đòi Mỵ Nương. Trần gian đâu có người dai thế, cũng bởi thần yêu nên khác thường.” Người ta trách Thủy Tinh sao cứ mãi cố chấp, năm này qua năm khác vẫn dâng nước tìm về một người đã chẳng thuộc về mình. Nhưng có ai hiểu được, nếu không yêu đến tận cùng, làm sao một người có thể nhớ một người lâu đến thế? Có lẽ Thủy Tinh không phải không biết mình chẳng thể thắng Sơn Tinh, chỉ là biết rồi vẫn không nỡ buông. Biết người ấy đã chọn người khác, vẫn muốn một lần nữa được nhìn thấy nàng. Biết mỗi lần trở về chỉ là thêm một lần thất vọng, vẫn chẳng thể ngăn mình tìm đến. Người ta chỉ gọi đó là cố chấp khi đứng ngoài nhìn vào, còn với một người đang yêu, đó có lẽ chỉ là chút hy vọng cuối cùng mà họ chưa đủ can đảm để từ bỏ. Nếu năm tháng có thể làm phai nhạt tình cảm, thì có lẽ Thủy Tinh đã chẳng phải dâng nước hết năm này đến năm khác. Chàng cứ tìm, cứ đợi, cứ nhớ một người mà biết rõ mình chẳng bao giờ có được. Đáng thương nhất không phải là yêu một người không yêu mình, mà là sau ngần ấy năm vẫn không thể thôi yêu. Có lẽ cả đời Thủy Tinh chỉ thua một lần, nhưng lại nhớ về lần thua ấy suốt đời. Và nếu có ai hỏi vì sao một vị thần lại có thể dai dẳng đến vậy, thì câu trả lời có lẽ đơn giản lắm: vì người mình muốn quên lại chính là người mình yêu nhất. Người ta có thể ngăn được nước lũ, có thể dựng núi cao, nhưng chẳng ai dựng nổi một bức tường đủ cao để ngăn một trái tim nhớ về người mình thương. Thủy Tinh dâng nước không chỉ để giành lại Mỵ Nương, mà có lẽ còn để níu kéo một đoạn tình cảm mà chàng chưa từng muốn kết thúc. Chỉ tiếc rằng, có những người dù ta yêu đến mức làm rung chuyển cả đất trời, họ vẫn chẳng quay đầu nhìn lại. Và có những tình yêu càng cố giữ càng đau, càng chờ càng tuyệt vọng. Nhưng lụy một người đâu phải vì ta yếu đuối, chỉ là đã từng đặt cả trái tim vào họ, nên đến lúc mất đi rồi, ngay cả việc bước tiếp cũng trở thành một điều quá khó khăn. Nếu Thủy Tinh có thể dâng nước thêm ngàn năm nữa, có lẽ chàng vẫn sẽ tìm Mỵ Nương. Còn ta, nếu đã từng có một người khiến mình lụy đến vậy, chỉ mong một ngày nào đó đủ bình yên để hiểu rằng: không phải người mình yêu nhất cũng là người sẽ ở bên mình đến cuối cùng.

About