Duongdang90 :
Ngày đó t cũng y như vậy á mí bồ 🥺 Người ta muốn t an phận, thích thì đi làm, không thì thôi. Họ không cần t phải cố gắng phát triển sự nghiệp quá nhiều, mà chỉ cần một người vợ, một người mẹ đúng nghĩa: kết hôn, sinh con, chăm lo gia đình.Nhưng điều canh cánh trong lòng t lúc đó lại là sự nghiệp, là mong muốn có một vị trí ổn định và nỗi lo sợ khi mường tượng về tương lai. T đã đấu tranh nội tâm kinh khủng luôn. Cuối cùng t chọn từ bỏ để một mình phát triển sự nghiệp và đi tiếp con đường mà t muốn 🥺Không phải người ta không đủ tốt, mà vốn dĩ lý tưởng sống của hai đứa đã khác nhau. T không muốn biến người mình yêu thành người phải chờ đợi mình, cũng không muốn sau này vì tình yêu mà họ phải sống một cuộc đời không phải điều họ mong muốn. Nên t chọn rời đi, để họ có cơ hội tìm một người phù hợp với họ hơn.
Một người sống tình cảm như t mà cuối cùng lại chọn lý trí, thật sự kinh khủng lắm 🥺Sau này, khi t có được sự nghiệp, tiếp tục học cao hơn và sống đúng với lý tưởng của mình, t vô tình biết qua một người bạn chung rằng họ đã kết hôn và có con rồi. T mừng thật sự. Vì t nghĩ, nếu ngày đó t không từ bỏ, có lẽ t sẽ kéo họ vào trong lý tưởng của chính mình, trong khi bản chất họ vốn không muốn như thế.Có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, cũng chẳng phải vì một người không đủ tốt. Chỉ là hai người muốn đi về hai hướng khác nhau. Và đôi khi, rời đi cũng là một cách để bảo vệ người mình từng yêu.Đúng là: “Tham vọng quá lớn, người mình yêu sẽ là điểm yếu duy nhất của mình.” 🥺
2026-09-12 02:05:51