@not.called.xiaomi: You can't hit a smiling cat #calicocat #cat #catlovers #meow #cutepets

Not Called Xiaomi
Not Called Xiaomi
Open In TikTok:
Region: ID
Wednesday 09 September 2026 17:45:01 GMT
80547
11782
138
2035

Music

Download

Comments

karllizzle
karl :
wait guys I think its ai
2026-09-09 19:19:47
7
8adrianne8
Adrianne :
2026-09-09 18:30:35
188
bunnykemono
Sp1der :
the cat is special needs! its looked like this since birth!! ofc its teeth, paws, and face would look off
2026-09-10 06:36:35
5
ezria.mp3
ezria :
ai
2026-09-09 22:23:33
5
bskizz07
Skizzio :
2026-09-09 18:26:34
26
imani_iman
iman :
😭 Time flies so fast
2026-09-14 16:20:31
2
kecebongrendang
wiwuuu :
si cantiik
2026-09-10 06:22:49
1
shirakoangel1
GoodShirako :
2026-09-09 17:54:14
10
yahiahrg
ᎽᎯᎻᎥᎯ :
She has shark fangs🦈
2026-09-09 18:38:18
1
karllizzle
karl :
on all levels except physical i am this cat
2026-09-09 19:19:26
13
alanwolf01
Alan Wolf :
2026-09-10 19:40:43
3
zemo_07
zemo_07 :
2026-09-09 18:47:53
20
jul_1357
JULIE57 :
2026-09-09 20:06:20
1
dawn.kilmer
Dawn Kilmer :
Smiley
2026-09-09 17:55:06
0
inda836
sky🤨 :
😂😂
2026-09-09 23:42:00
1
tl33l
H.T🧶 :
2026-09-10 00:51:41
1
andrade962
José Carlos Lopes An :
2026-09-09 22:51:27
2
artemchiklolvapo
Artemchik :
😂😂
2026-09-10 03:51:16
0
auror_woldemar
ᅠᅠᅠᅠᅠᅠᅠᅠᅠᅠᅠᅠᅠᅠᅠᅠᅠᅠᅠࣹ :
2026-09-09 18:22:46
2
catnip_matatabi
Nami :
2026-09-09 19:58:19
1
waaaooww.awaaaooww.1
Mahjong ways 2 :
melompatnya jelas bgt kalo ai
2026-09-10 02:33:12
1
xxberryxx__
XxBerryxX :
tf is up with its teeth
2026-09-10 03:56:52
1
meowjoy.my
🔥喵星欢乐站🔥 :
2026-09-11 06:33:56
0
analorenzano
Ana Lorenzano :
hermosa
2026-09-14 00:25:19
0
To see more videos from user @not.called.xiaomi, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

❤️“Mẹ ơi, xin chữa lành cho con, con đau đớn quá, con còn trẻ quá, con không muốn chết!”😭 (Ghi lại từ một chuyến hành hương) Con xin ghi lại đôi dòng này như một lời tâm sự thật lòng của một người đang mang trong mình những đau đớn của bệnh tật, gửi đến gia đình và những người thương yêu. Mọi người biết không, để có được chuyến đi này, con đã phải “đấu tranh” và thuyết phục cả nhà rất nhiều. Con hiểu nỗi lòng của bố mẹ, của anh chị. Ai cũng lo lắng khi thấy con trong tình trạng sức khỏe yếu như vậy mà vẫn quyết đi cho được đến Lộ Đức. Người ta thường đi du lịch, đi hành hương khi khỏe mạnh. Còn con, con lên đường khi mỗi ngày đều phải đối diện với căn bệnh của mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng, con có một mong ước rất rõ ràng: con muốn đến với Đức Mẹ Lộ Đức. Con muốn đến xin Mẹ chữa lành cho con; cho thân xác đang đau đớn này. Và rồi, sau một hành trình dài, con cũng đã đặt chân đến Lộ Đức. Cảm giác đầu tiên của con về Lộ Đức không phải là một điều gì quá đặc biệt. Lộ Đức đón con bằng một bầu khí rất bình yên và dịu dàng. Con ngồi trên chiếc xe lăn, nhìn dòng người từ khắp nơi trên thế giới đến đây. Có những người ngồi xe lăn giống con, có những người nằm trên băng ca được các tình nguyện viên hỗ trợ, cũng có những người hoàn toàn khỏe mạnh. Tất cả đều cùng hướng về Hang đá Massabielle - nơi Đức Mẹ đã hiện ra với thiếu nữ Bernadetta khi xưa cùng với nguồn nước suối tuôn trào qua hơn trăm năm vẫn không ngưng nghỉ, với những lời cầu nguyện và những hy vọng riêng trong lòng. Khoảnh khắc con được đẩy đến trước tượng Đức Mẹ, lòng con bỗng nghẹn lại. Những suy nghĩ rất con người mà bấy lâu nay con vẫn giữ trong lòng chợt ùa về. Con đã nói với Mẹ: “Mẹ ơi, xin chữa lành cho con, con đau đớn quá, con còn trẻ quá, con không muốn chết!” Con đã khóc và cầu xin Mẹ trong tuyệt vọng như thế. Nhưng rồi, điều làm con thay đổi lại xảy ra trong cuộc rước kiệu nến buổi tối. Khi màn đêm buông xuống, mọi người cùng thắp lên những ngọn nến và lần chuỗi Mân Côi. Tiếng hát Ave Maria vang lên giữa quảng trường rộng lớn. Nhìn những ánh nến lung linh nối tiếp nhau hòa quyện với lời kinh Ave Maria trầm bổng trong bầu khí thánh thiêng, con chợt nhận ra rằng xung quanh mình có biết bao người cũng đang mang những đau đớn và bệnh tật. Có những người có lẽ còn đau đớn hơn con. Trong giây phút ấy, con bỗng thấy lòng mình bình an hơn. Con không còn chỉ nghĩ đến căn bệnh của mình. Con bắt đầu nhìn thấy những người đang cùng con cầu nguyện. Mỗi người mang một câu chuyện, một nỗi đau và một lời cầu xin. Nhưng tất cả đều cùng tìm đến nơi này, cùng hướng về Mẹ và phó thác cho Thiên Chúa. Con nhìn lên Mẹ. Và lần này, con không còn chỉ xin cho bệnh tật biến mất. Con xin Mẹ giúp con có sức mạnh để đón nhận những gì đang xảy ra với mình. Con hiểu rằng, có những điều mình cầu xin nhưng chưa chắc nhận được theo cách mình mong muốn. Nhưng con vẫn có thể chọn tin tưởng và phó thác. Con bắt đầu học cách nói “Xin vâng” với Thiên Chúa, giống như Mẹ ngày xưa. Không phải vì con không còn sợ. Không phải vì con không còn đau. Mà vì con hiểu rằng con không phải bước đi một mình. Sự sống này, dù dài hay ngắn, dù khỏe mạnh hay đau yếu, vẫn là một món quà. Và trong những ngày tháng khó khăn ấy, con vẫn có thể sống, yêu thương, cầu nguyện và hy vọng. Giờ đây, khi trở về với gia đình, thân xác con vẫn đau, căn bệnh vẫn còn đó. Nhưng trong lòng con đã có thêm một sự bình an mà trước đây con chưa từng có. Con vẫn mong được chữa lành. Nhưng giờ đây, con không còn chỉ cầu xin cho mình được khỏi bệnh. Con xin được có đủ sức mạnh để đi qua những ngày phía trước, bởi con biết bên cạnh con có gia đình, có những người yêu thương con, có Đức Mẹ và trên hết, có Thiên Chúa luôn đồng hành. ✍️Người lữ khách
❤️“Mẹ ơi, xin chữa lành cho con, con đau đớn quá, con còn trẻ quá, con không muốn chết!”😭 (Ghi lại từ một chuyến hành hương) Con xin ghi lại đôi dòng này như một lời tâm sự thật lòng của một người đang mang trong mình những đau đớn của bệnh tật, gửi đến gia đình và những người thương yêu. Mọi người biết không, để có được chuyến đi này, con đã phải “đấu tranh” và thuyết phục cả nhà rất nhiều. Con hiểu nỗi lòng của bố mẹ, của anh chị. Ai cũng lo lắng khi thấy con trong tình trạng sức khỏe yếu như vậy mà vẫn quyết đi cho được đến Lộ Đức. Người ta thường đi du lịch, đi hành hương khi khỏe mạnh. Còn con, con lên đường khi mỗi ngày đều phải đối diện với căn bệnh của mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng, con có một mong ước rất rõ ràng: con muốn đến với Đức Mẹ Lộ Đức. Con muốn đến xin Mẹ chữa lành cho con; cho thân xác đang đau đớn này. Và rồi, sau một hành trình dài, con cũng đã đặt chân đến Lộ Đức. Cảm giác đầu tiên của con về Lộ Đức không phải là một điều gì quá đặc biệt. Lộ Đức đón con bằng một bầu khí rất bình yên và dịu dàng. Con ngồi trên chiếc xe lăn, nhìn dòng người từ khắp nơi trên thế giới đến đây. Có những người ngồi xe lăn giống con, có những người nằm trên băng ca được các tình nguyện viên hỗ trợ, cũng có những người hoàn toàn khỏe mạnh. Tất cả đều cùng hướng về Hang đá Massabielle - nơi Đức Mẹ đã hiện ra với thiếu nữ Bernadetta khi xưa cùng với nguồn nước suối tuôn trào qua hơn trăm năm vẫn không ngưng nghỉ, với những lời cầu nguyện và những hy vọng riêng trong lòng. Khoảnh khắc con được đẩy đến trước tượng Đức Mẹ, lòng con bỗng nghẹn lại. Những suy nghĩ rất con người mà bấy lâu nay con vẫn giữ trong lòng chợt ùa về. Con đã nói với Mẹ: “Mẹ ơi, xin chữa lành cho con, con đau đớn quá, con còn trẻ quá, con không muốn chết!” Con đã khóc và cầu xin Mẹ trong tuyệt vọng như thế. Nhưng rồi, điều làm con thay đổi lại xảy ra trong cuộc rước kiệu nến buổi tối. Khi màn đêm buông xuống, mọi người cùng thắp lên những ngọn nến và lần chuỗi Mân Côi. Tiếng hát Ave Maria vang lên giữa quảng trường rộng lớn. Nhìn những ánh nến lung linh nối tiếp nhau hòa quyện với lời kinh Ave Maria trầm bổng trong bầu khí thánh thiêng, con chợt nhận ra rằng xung quanh mình có biết bao người cũng đang mang những đau đớn và bệnh tật. Có những người có lẽ còn đau đớn hơn con. Trong giây phút ấy, con bỗng thấy lòng mình bình an hơn. Con không còn chỉ nghĩ đến căn bệnh của mình. Con bắt đầu nhìn thấy những người đang cùng con cầu nguyện. Mỗi người mang một câu chuyện, một nỗi đau và một lời cầu xin. Nhưng tất cả đều cùng tìm đến nơi này, cùng hướng về Mẹ và phó thác cho Thiên Chúa. Con nhìn lên Mẹ. Và lần này, con không còn chỉ xin cho bệnh tật biến mất. Con xin Mẹ giúp con có sức mạnh để đón nhận những gì đang xảy ra với mình. Con hiểu rằng, có những điều mình cầu xin nhưng chưa chắc nhận được theo cách mình mong muốn. Nhưng con vẫn có thể chọn tin tưởng và phó thác. Con bắt đầu học cách nói “Xin vâng” với Thiên Chúa, giống như Mẹ ngày xưa. Không phải vì con không còn sợ. Không phải vì con không còn đau. Mà vì con hiểu rằng con không phải bước đi một mình. Sự sống này, dù dài hay ngắn, dù khỏe mạnh hay đau yếu, vẫn là một món quà. Và trong những ngày tháng khó khăn ấy, con vẫn có thể sống, yêu thương, cầu nguyện và hy vọng. Giờ đây, khi trở về với gia đình, thân xác con vẫn đau, căn bệnh vẫn còn đó. Nhưng trong lòng con đã có thêm một sự bình an mà trước đây con chưa từng có. Con vẫn mong được chữa lành. Nhưng giờ đây, con không còn chỉ cầu xin cho mình được khỏi bệnh. Con xin được có đủ sức mạnh để đi qua những ngày phía trước, bởi con biết bên cạnh con có gia đình, có những người yêu thương con, có Đức Mẹ và trên hết, có Thiên Chúa luôn đồng hành. ✍️Người lữ khách

About