@mituothaybuonngu: #rmon #phantuoirmon #triplepact #xh #viral

⚘⡱Sứa review🪼
⚘⡱Sứa review🪼
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 10 September 2026 08:51:16 GMT
83
1
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @mituothaybuonngu, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trường lớp dạy mình làm sai thì sửa bài. Ra ngoài đời, có những cái sai chẳng có bài nào để sửa. Tin nhầm một người, chọn nhầm một việc, nói một câu không đúng lúc… chuyện xảy ra rồi mới biết ngày ấy mình non ở đâu. Thế nên có người học hành chẳng cao, nói chuyện cũng không văn vẻ, nhưng ngồi với họ lại thấy rất biết điều. Đi ăn biết nhìn trước nhìn sau. Người khác đang khó thì không cố hỏi chuyện tiền bạc. Biết chuyện riêng của người ta cũng chẳng đem ra mua vui. Làm ăn chung, có lợi thì chia cho rõ, có chuyện thì nhận phần trách nhiệm của mình. Người từng giúp mình lúc khó, sau này họ sa cơ vẫn nhớ. Mấy thứ ấy chẳng có môn nào dạy riêng cả. Phần lớn phải tự va rồi tự nhớ. Cho vay tiền một lần mới biết thân đến mấy, tiền bạc vẫn nên rõ ràng. Làm chung với bạn bè mới hiểu chơi hợp chưa chắc làm ăn đã hợp. Có khi mình từng hết lòng với một người, đến lúc mình cần lại chẳng thấy họ đâu. Rồi cũng có chuyện ngược lại. Người tưởng chẳng thân bao nhiêu lại chìa tay đúng lúc. Người ngày thường ít nói, có chuyện mới biết họ sống có tình. Thành ra về sau nhìn người cũng khác. Không vì ai tốt với mình một lần mà vội tin họ tốt cả đời. Nhưng cũng chẳng vì gặp vài người tệ mà nhìn ai cũng bằng nửa con mắt. Chuyện đời dạy mình bớt ngây thơ, chứ không nhất thiết phải trở thành đa nghi. Thấu tình người cũng vậy. Người ta không giúp mình, có thể họ bạc, cũng có thể họ đang có cái khó riêng. Một người ít qua lại dần chưa chắc tình nghĩa đã hết. Cơm áo, gia đình, công việc… đến một đoạn nào đó, ai cũng có phần đời phải tự lo. Nhưng hiểu cho người khác cũng phải có giới hạn. Một lần thất hứa có thể là hoàn cảnh. Lần nào cũng thất hứa thì phải nhìn lại con người. Một lần khó khăn mình giúp là tình nghĩa. Giúp mãi đến mức người ta coi đó là bổn phận của mình thì cái tình ấy đã đặt sai chỗ. Đời khó ở đoạn này. Cứng quá thì mất tình. Mềm quá thì thiệt mình. Việc gì cũng tính thì chẳng còn ai muốn chơi, nhưng việc gì cũng nể thì sớm muộn cũng có người tính luôn phần của mình. Người biết chuyện vì thế chẳng cần nói được bao nhiêu đạo lý lớn. Họ chỉ biết việc nào nên rõ, người nào nên nể, lời nào nên nói, chuyện nào nghe xong thì để đấy. Được lợi vẫn biết chừa người khác một phần. Biết chuyện của người nhưng không dùng nó lúc trở mặt. Thất thế cũng không vì thế mà đổi cách làm người. Đấy đều là học vấn cả. Chỉ khác học vấn trong sách có thầy chỉ, còn học vấn ngoài đời nhiều bài phải tự đóng học phí. Có bài mất tiền. Có bài mất bạn. Có bài phải vài năm sau nhớ lại mới hiểu: À, hóa ra ngày ấy người ta đã cho mình thấy rồi, chỉ là mình chưa đủ từng trải để nhận ra. Chữ trong sách khó đến đâu, học lâu rồi cũng có ngày hiểu. Còn chữ giữa lòng người, có khi đi hết nửa đời vẫn đọc nhầm. #xh #juy_ngujen
Trường lớp dạy mình làm sai thì sửa bài. Ra ngoài đời, có những cái sai chẳng có bài nào để sửa. Tin nhầm một người, chọn nhầm một việc, nói một câu không đúng lúc… chuyện xảy ra rồi mới biết ngày ấy mình non ở đâu. Thế nên có người học hành chẳng cao, nói chuyện cũng không văn vẻ, nhưng ngồi với họ lại thấy rất biết điều. Đi ăn biết nhìn trước nhìn sau. Người khác đang khó thì không cố hỏi chuyện tiền bạc. Biết chuyện riêng của người ta cũng chẳng đem ra mua vui. Làm ăn chung, có lợi thì chia cho rõ, có chuyện thì nhận phần trách nhiệm của mình. Người từng giúp mình lúc khó, sau này họ sa cơ vẫn nhớ. Mấy thứ ấy chẳng có môn nào dạy riêng cả. Phần lớn phải tự va rồi tự nhớ. Cho vay tiền một lần mới biết thân đến mấy, tiền bạc vẫn nên rõ ràng. Làm chung với bạn bè mới hiểu chơi hợp chưa chắc làm ăn đã hợp. Có khi mình từng hết lòng với một người, đến lúc mình cần lại chẳng thấy họ đâu. Rồi cũng có chuyện ngược lại. Người tưởng chẳng thân bao nhiêu lại chìa tay đúng lúc. Người ngày thường ít nói, có chuyện mới biết họ sống có tình. Thành ra về sau nhìn người cũng khác. Không vì ai tốt với mình một lần mà vội tin họ tốt cả đời. Nhưng cũng chẳng vì gặp vài người tệ mà nhìn ai cũng bằng nửa con mắt. Chuyện đời dạy mình bớt ngây thơ, chứ không nhất thiết phải trở thành đa nghi. Thấu tình người cũng vậy. Người ta không giúp mình, có thể họ bạc, cũng có thể họ đang có cái khó riêng. Một người ít qua lại dần chưa chắc tình nghĩa đã hết. Cơm áo, gia đình, công việc… đến một đoạn nào đó, ai cũng có phần đời phải tự lo. Nhưng hiểu cho người khác cũng phải có giới hạn. Một lần thất hứa có thể là hoàn cảnh. Lần nào cũng thất hứa thì phải nhìn lại con người. Một lần khó khăn mình giúp là tình nghĩa. Giúp mãi đến mức người ta coi đó là bổn phận của mình thì cái tình ấy đã đặt sai chỗ. Đời khó ở đoạn này. Cứng quá thì mất tình. Mềm quá thì thiệt mình. Việc gì cũng tính thì chẳng còn ai muốn chơi, nhưng việc gì cũng nể thì sớm muộn cũng có người tính luôn phần của mình. Người biết chuyện vì thế chẳng cần nói được bao nhiêu đạo lý lớn. Họ chỉ biết việc nào nên rõ, người nào nên nể, lời nào nên nói, chuyện nào nghe xong thì để đấy. Được lợi vẫn biết chừa người khác một phần. Biết chuyện của người nhưng không dùng nó lúc trở mặt. Thất thế cũng không vì thế mà đổi cách làm người. Đấy đều là học vấn cả. Chỉ khác học vấn trong sách có thầy chỉ, còn học vấn ngoài đời nhiều bài phải tự đóng học phí. Có bài mất tiền. Có bài mất bạn. Có bài phải vài năm sau nhớ lại mới hiểu: À, hóa ra ngày ấy người ta đã cho mình thấy rồi, chỉ là mình chưa đủ từng trải để nhận ra. Chữ trong sách khó đến đâu, học lâu rồi cũng có ngày hiểu. Còn chữ giữa lòng người, có khi đi hết nửa đời vẫn đọc nhầm. #xh #juy_ngujen

About