Tờ Hoa 🍀 :
Hơn 2 năm trước mình mất đi cậu con trai bé bỏng. Đứa con trai đầu lòng, mình dành hết tất cả tình thương, mọi thứ tốt đẹp cho con, giây phút con trút hơi thở mình la hét, khóc điếng người. Nhưng ngày tiễn con đi mình rất bình tĩnh, ngồi ôm quan con nói chuyện, hát ru con nhưng mình ko khóc, ai nhìn vô cũng nghĩ mình rất mạnh mẽ. Nhưng từ đêm hôm đó mình như muốn hoá điên, khóc ướt gối, mở điện thoại xem hình con mà khóc nức nở, mình bị trầm cảm, nghĩ con nơi đó 1 mình chắc lạnh lẽo, buồn và sợ lắm nên rất rát nhiều lần muốn đi theo con. Nhưng vì ba mẹ, vì chồng mình đã vực dậy được. Thời điểm đó ai cũng nói mình thả bầu để có bé lại, nhưng mình sợ bé tủi thân vì mới mất mà mẹ đã có em bé khác rồi, sau này khi ổn định được xíu, mn lại khuyên có bé thì mình sợ em bé lại sẽ bỏ mình đi, cảm giác đứa con mình đứt ruột đẻ ra 1 ngày nào đó ko còn bên cạnh mình nữa, ko còn nghe được tiếng khóc tiếng cười của con nữa nó đau lắm mn à, hơn 2 năm nay mình vẫn đang sống với nỗi đau đó và nỗi đau đó cũng là nỗi sợ khiến mình ko dám mở lòng, ko dám có thêm bé nào nữa 😔
2026-09-11 11:03:29