Kiếp Rêu Xanh :
GỌI ĐÒ:
Có những chuyến đò trong đời, chỉ một lần bước xuống mà nhớ cả một đời người. Có những bến sông tưởng rằng năm tháng có thể xóa nhòa, nhưng chỉ cần một chiều trở về quê cũ, nghe tiếng gió lay trên hàng tre, nghe dòng nước lặng lẽ trôi, ký ức lại ùa về nguyên vẹn như chưa từng xa cách. Ngày ấy, em từng đưa anh qua con đò chiều, trao vào tay anh những lời hẹn ước ngọt ngào rằng dù tháng năm có đổi thay, mình vẫn sẽ đợi nhau nơi bến cũ. Anh đã tin vào tình yêu ấy bằng tất cả những gì chân thành nhất của tuổi trẻ. Anh cứ ngỡ chỉ cần yêu nhau đủ sâu, lời thề đủ son sắt, thì chẳng có dòng sông nào có thể chia lìa hai người.
Vậy mà năm tháng trôi qua, anh trở về… con đò vẫn còn đó, bến sông vẫn còn đó, chỉ có người năm xưa đã chẳng còn đứng đợi anh nữa. Bên kia sông, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng pháo cưới vang lên giữa một chiều quê, người ta đang tưng bừng đón một cô dâu về nhà chồng. Anh đứng lặng bên này bến, nghe lòng mình đau như có ai vừa khẽ chạm vào vết thương đã ngủ quên bao năm. Anh gọi đò… nhưng chẳng một tiếng trả lời. Hay bởi người đưa đò năm ấy cũng đã biết rằng chuyến sang ngang hôm nay chẳng còn đưa anh đến với người mình thương?
Anh muốn nhờ con đò mang theo một lời nhắn cuối cùng: rằng anh chưa từng quên mối tình đầu, chưa từng quên ánh mắt em trong buổi chiều tiễn anh xa quê, chưa từng quên câu hẹn thề đã từng khiến trái tim mình tin rằng chúng ta sẽ thuộc về nhau mãi mãi. Chỉ tiếc rằng lời yêu năm ấy giờ đã muộn. Người đã sang sông, còn anh đứng lại bên bến cũ, ôm một tình yêu không biết gửi về đâu.
Rồi mai anh lại đi, rời xa quê hương, rời xa dòng sông từng chứng kiến tuổi trẻ của hai người. Anh mang theo tất cả những yêu thương đã cũ, mang theo một bóng hình không thể gọi tên, để mỗi khi nhớ về, lòng lại nghe tiếng mái chèo khua giữa chiều vắng. Có lẽ tình yêu cũng giống như dòng nước… một khi đã trôi qua thì chẳng thể nào quay lại. Chỉ còn con đò nằm lặng bên bến quê, và một người đứng nhìn theo bóng ai xa khuất, tự hỏi đến bao giờ mình mới thôi chờ một chuyến đò… vốn đã không còn người để đón…
2026-09-11 06:55:46