@dnsad7: Hôm ấy trời vừa đổ mưa. Trương Khải Sơn cưỡi ngựa đi ngang qua con phố thì thấy một bóng người đứng dưới mái hiên. Y không mặc trang phục cầu kỳ , chỉ khoác một chiếc trường sam màu nhạt, mái tóc đen hơi rối nhẹ. Trong tay y cầm một chiếc ô giấy, đang cúi xuống giúp một tiểu đồng nhặt những hộp bánh vừa bị đổ khỏi giỏ. "Cẩn thận một chút." Nhị Nguyệt Hồng cười, nhặt chiếc bánh cuối cùng lên rồi phủi nhẹ lớp bụi trên hộp. "Lần sau đừng chạy nhanh như vậy." Tiểu đồng gật đầu liên tục, ôm giỏ chạy vào trong. Trương Khải Sơn ngồi trên lưng ngựa nhìn cảnh ấy, khóe môi bất giác cong lên rất nhẹ. Không có ánh đèn sân khấu, không có son phấn, không có những động tác mềm mại của đào kép, Nhị Nguyệt Hồng ngoài đời lại càng khiến hắn rung động. Y đẹp, nhưng không yếu đuối. Nhiệt huyết, nhưng không nóng nảy. Giữa một Trường Sa đầy những kẻ dùng dao súng để tranh giành địa bàn, y lại giống như một vệt màu dịu dàng nhưng kiên định. Nhị Nguyệt Hồng vừa ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt của hắn. Hai người nhìn nhau trong vô thức. Trương Khải Sơn lập tức ngồi thẳng lưng. Nhị Nguyệt Hồng hơi nhướng mày, sau đó bật cười. Y bước ra khỏi mái hiên, chiếc ô giấy nghiêng sang một bên, để lộ gương mặt dưới màn mưa. "Vị quân gia này đứng nhìn ta từ nãy đến giờ, chẳng lẽ trên mặt ta có gì sao?" Trương Khải Sơn vốn bình tĩnh trước mọi tình huống, vậy mà lần đầu bị người kia hỏi thẳng như thế lại im lặng mất một nhịp. Hắn xuống ngựa, đưa dây cương cho người phía sau rồi mới đáp: "Không có gì." "Không có gì mà nhìn lâu như vậy?" Nhị Nguyệt Hồng khẽ nghiêng đầu, ý cười trong mắt càng rõ. Hắn nhìn y, lần này không tránh nữa. "Chỉ là cảm thấy người trước mặt rất đẹp." Lời vừa thốt ra, người phía sau lập tức cúi đầu, cố nhịn cười. Ngay cả Nhị Nguyệt Hồng cũng sững lại. Y vốn quen với những lời tán thưởng trên sân khấu, nhưng một câu nói thẳng thừng từ miệng một quân nhân trẻ tuổi, vẻ mặt lại nghiêm túc đến mức chẳng giống đang trêu ghẹo, quả thật khiến y nhất thời không biết nên đáp thế nào. Một lát sau, Nhị Nguyệt Hồng đưa tay che môi, bật cười: "Quân gia mới đến Trường Sa mà đã biết cách nói lời dễ nghe như vậy rồi sao?" "Tôi chỉ nói sự thật." "Vậy tên của quân gia là gì?" "Trương Khải Sơn." Nhị Nguyệt Hồng lặp lại cái tên ấy rất khẽ, như muốn ghi nhớ. "Trương Khải Sơn... Ta nhớ rồi." Chỉ một câu đơn giản. Vậy mà trong lòng người vừa đến Trường Sa chưa lâu ấy lại giống như có một hòn đá nhỏ rơi xuống mặt hồ phẳng lặng. Gợn sóng... Rất lâu không tan. Trương Khải Sơn nhìn chiếc ô trong tay y, rồi nhìn màn mưa trước mặt. "Mưa lớn rồi. Cậu nên vào trong." Nhị Nguyệt Hồng mỉm cười, xoay người bước lên bậc thềm. Đi được hai bước, y bỗng quay đầu nhìn hắn: "Trương phó quan." Hắn ngẩng lên nhìn y ngay lập tức. "Ngày mai ta có diễn một vở." #đammỹ #fanfic #cửumôn #PhậtgiaxNhịgia #fanficwattpad
Dư Hạ Du
Region: VN
Friday 11 September 2026 03:35:51 GMT
Music
Download
Comments
if i die :
v-viết nhìu hơn về cặp này đi ạ
2026-09-12 01:33:38
1
rose🌹 :
Iu quá
2026-09-11 05:12:11
1
Ly Uyen :
nhất
2026-09-11 03:38:01
1
To see more videos from user @dnsad7, please go to the Tikwm
homepage.