@bags.charm.studio: Miu Miu Rendez-vous Bag brings runway elegance to everyday style with its soft lambskin construction, spacious hobo silhouette, braided leather handle, #MiuMiu #MiuMiuRendezVous #RendezVousBag #MiuMiuBag

Bags Charm Studio
Bags Charm Studio
Open In TikTok:
Region: US
Friday 11 September 2026 08:11:23 GMT
577
16
0
3

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @bags.charm.studio, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Soi gương, ta tưởng gương mặt này chính là mình. Mặc quần áo đẹp, ta tưởng cơ thể này là mình. Ra ngoài tranh đúng sai, hơn thua, được mất, ta tưởng những thứ đó quyết định giá trị của mình. Vui thì nghĩ mình hạnh phúc. Buồn thì nghĩ cuộc đời mình khổ. Nhưng nếu ngồi yên một chút và nhìn lại, ta sẽ nhận ra: Cả đời mình nhiều khi chỉ đang lấy những thứ luôn thay đổi, làm thành một cái “tôi” cố định. Ta gọi cơ thể này là “tôi”. Gọi tiền bạc, tình cảm, gia đình, danh dự, thành công là “của tôi”. Rồi khi một thứ thay đổi, ta đau. Có những câu nói người khác nói xong là quên, nhưng mình lại nghĩ đi nghĩ lại cả tháng. Một mối quan hệ rời đi, ta cảm giác như cả cuộc đời sụp xuống. Một lần thất bại, ta nghĩ mình là người thất bại. Nhưng thứ khiến ta khổ đôi khi không phải chuyện đã xảy ra. Mà là cái “tôi” ta đặt vào chuyện đó quá sâu. “Đây là thể diện của tôi.” “Đây là người tôi yêu.” “Đây là thành công của tôi.” “Đây là cuộc đời của tôi.” Càng đặt mình vào đó, lòng càng nặng. Cơ thể rồi sẽ già. Cảm xúc rồi sẽ đổi. Tiền bạc rồi sẽ đến rồi đi. Người bên cạnh cũng có ngày rời khỏi ta. Không phải để bi quan. Mà để hiểu rằng: mọi thứ đều chỉ ở bên ta một đoạn. Cảm xúc cũng vậy. Có ngày ta vui chẳng vì lý do gì. Có ngày chỉ một câu nói cũng khiến lòng nặng trĩu. Nhưng buồn không có nghĩa là ta là người buồn. Giận không có nghĩa là ta là cơn giận. Nó chỉ đang đi qua ta. Rồi đến những thứ ta gọi là “của mình”. Tiền có thể mất. Công việc có thể thay đổi. Tình cảm có thể nhạt. Người bên cạnh cũng có ngày rời đi. Ngay cả con cái, ta yêu thương cả đời, cuối cùng cũng sẽ có cuộc sống riêng. Không phải để ta sống lạnh lùng. Mà để ta biết trân trọng khi còn có. Thay vì nghĩ: “Đây là của tôi, nhất định không được mất.” Hãy nghĩ: “Mình may mắn vì hôm nay còn được có nó.” Khi còn thương thì thương cho tử tế. Khi còn gặp nhau thì đừng vì vài chuyện nhỏ mà làm tổn thương nhau. Bởi rất nhiều thứ trong đời không phải mất rồi mới biết quý. Mà là biết quý khi nó vẫn còn ở bên mình. Và rồi ta nhận ra cái “tôi” mà mình cố bảo vệ cả đời thật ra cũng chẳng cố định. Bạn của hôm nay đã khác bạn mười năm trước. Suy nghĩ thay đổi. Ước muốn thay đổi. Cách nhìn cuộc sống cũng thay đổi. Những chuyện từng khiến ta đau đến mất ngủ, hôm nay có khi chẳng còn đáng để bận tâm. Vậy cái “tôi” mà ta cố bảo vệ đến cùng thật sự là gì? Có lẽ trưởng thành không phải là giữ được tất cả. Mà là biết điều gì nên giữ, điều gì nên buông. Vẫn yêu thương, nhưng không chiếm hữu. Vẫn cố gắng, nhưng không sống chết vì kết quả. Vẫn trân trọng những gì đang có, nhưng không sống trong sợ hãi vì một ngày nào đó sẽ mất. Bởi cuối cùng: Không phải cuộc sống làm ta mệt. Mà là cái “tôi” mà ta ôm quá chặt. Càng chấp, càng đau. Càng muốn giữ, càng sợ mất. Càng muốn kiểm soát, càng bất an. Đến khi hiểu rằng mọi thứ đều vô thường, lòng tự nhiên nhẹ đi. Không phải vì cuộc đời bỗng trở nên dễ dàng. Mà vì ta không còn bắt cuộc đời phải diễn ra đúng theo ý mình nữa. Và có lẽ tự do thật sự không phải là có được tất cả những gì mình muốn. Mà là khi một thứ rời khỏi cuộc đời: Ta vẫn có thể bình thản nhìn theo và nói: “Cảm ơn vì đã từng ở đây.” Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng! Nếu yêu thích những nội dung về chữa lành, trưởng thành và tỉnh thức, hãy ấn vào dấu cộng . Mình cũng chia sẻ nhiều bài viết hơn trên Facebook Max Zhao Healing, rất mong được gặp bạn ở đó. Nếu muốn mang một chút bình yên vào không gian sống, bạn có thể ghél xem những lọ tán hương Max Zhao Healing và những cuốn sách mình chọn lọc trong giỏ hàng. Hy vọng chúng sẽ đồng hành cùng bạn trên hành trình chữa lành và trưởng thành. #maxzhaohealing #truongthanh #ChuaLanh #phatgiao #chualanh
Soi gương, ta tưởng gương mặt này chính là mình. Mặc quần áo đẹp, ta tưởng cơ thể này là mình. Ra ngoài tranh đúng sai, hơn thua, được mất, ta tưởng những thứ đó quyết định giá trị của mình. Vui thì nghĩ mình hạnh phúc. Buồn thì nghĩ cuộc đời mình khổ. Nhưng nếu ngồi yên một chút và nhìn lại, ta sẽ nhận ra: Cả đời mình nhiều khi chỉ đang lấy những thứ luôn thay đổi, làm thành một cái “tôi” cố định. Ta gọi cơ thể này là “tôi”. Gọi tiền bạc, tình cảm, gia đình, danh dự, thành công là “của tôi”. Rồi khi một thứ thay đổi, ta đau. Có những câu nói người khác nói xong là quên, nhưng mình lại nghĩ đi nghĩ lại cả tháng. Một mối quan hệ rời đi, ta cảm giác như cả cuộc đời sụp xuống. Một lần thất bại, ta nghĩ mình là người thất bại. Nhưng thứ khiến ta khổ đôi khi không phải chuyện đã xảy ra. Mà là cái “tôi” ta đặt vào chuyện đó quá sâu. “Đây là thể diện của tôi.” “Đây là người tôi yêu.” “Đây là thành công của tôi.” “Đây là cuộc đời của tôi.” Càng đặt mình vào đó, lòng càng nặng. Cơ thể rồi sẽ già. Cảm xúc rồi sẽ đổi. Tiền bạc rồi sẽ đến rồi đi. Người bên cạnh cũng có ngày rời khỏi ta. Không phải để bi quan. Mà để hiểu rằng: mọi thứ đều chỉ ở bên ta một đoạn. Cảm xúc cũng vậy. Có ngày ta vui chẳng vì lý do gì. Có ngày chỉ một câu nói cũng khiến lòng nặng trĩu. Nhưng buồn không có nghĩa là ta là người buồn. Giận không có nghĩa là ta là cơn giận. Nó chỉ đang đi qua ta. Rồi đến những thứ ta gọi là “của mình”. Tiền có thể mất. Công việc có thể thay đổi. Tình cảm có thể nhạt. Người bên cạnh cũng có ngày rời đi. Ngay cả con cái, ta yêu thương cả đời, cuối cùng cũng sẽ có cuộc sống riêng. Không phải để ta sống lạnh lùng. Mà để ta biết trân trọng khi còn có. Thay vì nghĩ: “Đây là của tôi, nhất định không được mất.” Hãy nghĩ: “Mình may mắn vì hôm nay còn được có nó.” Khi còn thương thì thương cho tử tế. Khi còn gặp nhau thì đừng vì vài chuyện nhỏ mà làm tổn thương nhau. Bởi rất nhiều thứ trong đời không phải mất rồi mới biết quý. Mà là biết quý khi nó vẫn còn ở bên mình. Và rồi ta nhận ra cái “tôi” mà mình cố bảo vệ cả đời thật ra cũng chẳng cố định. Bạn của hôm nay đã khác bạn mười năm trước. Suy nghĩ thay đổi. Ước muốn thay đổi. Cách nhìn cuộc sống cũng thay đổi. Những chuyện từng khiến ta đau đến mất ngủ, hôm nay có khi chẳng còn đáng để bận tâm. Vậy cái “tôi” mà ta cố bảo vệ đến cùng thật sự là gì? Có lẽ trưởng thành không phải là giữ được tất cả. Mà là biết điều gì nên giữ, điều gì nên buông. Vẫn yêu thương, nhưng không chiếm hữu. Vẫn cố gắng, nhưng không sống chết vì kết quả. Vẫn trân trọng những gì đang có, nhưng không sống trong sợ hãi vì một ngày nào đó sẽ mất. Bởi cuối cùng: Không phải cuộc sống làm ta mệt. Mà là cái “tôi” mà ta ôm quá chặt. Càng chấp, càng đau. Càng muốn giữ, càng sợ mất. Càng muốn kiểm soát, càng bất an. Đến khi hiểu rằng mọi thứ đều vô thường, lòng tự nhiên nhẹ đi. Không phải vì cuộc đời bỗng trở nên dễ dàng. Mà vì ta không còn bắt cuộc đời phải diễn ra đúng theo ý mình nữa. Và có lẽ tự do thật sự không phải là có được tất cả những gì mình muốn. Mà là khi một thứ rời khỏi cuộc đời: Ta vẫn có thể bình thản nhìn theo và nói: “Cảm ơn vì đã từng ở đây.” Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng! Nếu yêu thích những nội dung về chữa lành, trưởng thành và tỉnh thức, hãy ấn vào dấu cộng . Mình cũng chia sẻ nhiều bài viết hơn trên Facebook Max Zhao Healing, rất mong được gặp bạn ở đó. Nếu muốn mang một chút bình yên vào không gian sống, bạn có thể ghél xem những lọ tán hương Max Zhao Healing và những cuốn sách mình chọn lọc trong giỏ hàng. Hy vọng chúng sẽ đồng hành cùng bạn trên hành trình chữa lành và trưởng thành. #maxzhaohealing #truongthanh #ChuaLanh #phatgiao #chualanh

About