@selikhan259:

selikhan259
selikhan259
Open In TikTok:
Region: BD
Friday 11 September 2026 14:37:21 GMT
295328
19053
387
997

Music

Download

Comments

morsid.king
MORSID KING :
i love u
2026-09-14 05:09:08
0
samiya_20255
𝐐𝐮𝐞𝐞𝐧 𝐎𝐅 𝐑𝐚𝐧𝐠𝐩𝐮𝐫 :
তোমরা এগুলা কেন ছাড় টিকটকে😳
2026-09-12 17:33:08
17
user6105937001524
শারমিন :
একটা প্রেম করবো🙂🙂🙂
2026-09-14 04:33:19
1
evanalvituhin
❤️❤️রোমান্টিক বয় তুহিন 🥰🥰 :
এই গাড়ি চালায় কে 😅
2026-09-12 16:10:50
5
wwking29
সাথী 💋📩 :
বন্ধু হবেন কেউ
2026-09-12 20:15:00
8
hasemhasem576
আমি তোমার মনের মানুষ :
2026-09-12 03:28:51
5
userzp4s7k3qsw
রিয়া চক্রবর্তী :
মাঠ আছে কিন্তু খেলার মানুষ নাই 🤭
2026-09-12 11:26:10
5
use96943
🇧🇩 যুদ্ধের জীবন ৭১🇧🇩👈☝ :
কিছু বলতে চাইলাম বললাম না,
2026-09-11 15:23:51
5
user031398390lima
🎀💫 :
এগুলো ঠিক না 😡আমার কাছে ভিডিও টা অনেক খারাপ লাগছে অনেক সময় এই রকম হয়
2026-09-14 13:01:01
0
user8143913973560
জান্নাত :
🥰💖💖চাহিদা অনেক, কিন্তু বিশ্বাসী কেউ নাই😩🥰
2026-09-13 01:22:59
2
user5754856833093
Atik123 :
ওয়াও হেব্বি সুন্দর তুমি
2026-09-12 22:01:57
2
abdullahalmanik1
Md Abdullah Al Manik :
2026-09-11 20:01:57
2
ayeshaaktar829
Life is not bead of rose :
আপু চালিয়ে যান ভবিষ্যতে উরো উন্নতি করতে পারবেন,,
2026-09-12 16:29:17
1
bizli22
🌹BIZLI AKTER MITU🌹 :
🌺🌺🌺
2026-09-12 12:37:54
1
m.a.masud80
M :
কেউ বন্ধু হবেন
2026-09-13 14:56:38
1
mmm042104
Shadat- bepari :
2026-09-12 13:41:58
1
md.fardous.md.far2
Md Fardous Md Fardous :
আলহামদুলিল্লাহ আমি তোমাকে বিয়ে করতে চাই
2026-09-12 09:55:46
1
spbshohag
Spb :
আপু আমার জানা মতে আপনি একজন হাজী সাহেবী যে চোখ মক্কা মদিনা দেখতে পারে সেই মানুষ তো সোনার চেয়েও দামী আপনার কাছ থেকে এটা আশা করতে পারি নি।
2026-09-12 06:05:21
2
sukomar.saha3
Sukomar Saha :
আপনার দেখতে কিন্তু খুব সুন্দর লাগছে
2026-09-12 09:37:19
1
jamal.parvez
Jamal Parvez :
হেব্বি লাগছে 🥰💖
2026-09-14 13:33:02
0
tajbir_shaikh
Tajbir Shaikh :
এগুলা পরে কেউ জিমে যায় বোকা 😁 শুধু ছোটটা পরবা♥️
2026-09-14 09:36:40
0
mdmds2834
Md Shoes :
Hi
2026-09-14 12:53:37
0
To see more videos from user @selikhan259, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Năm 24 tuổi, tôi nhận được học bổng sang Đức học hai năm. Đó là cơ hội tôi đã chờ rất lâu. Nhưng khi tin vui đến, thứ làm tôi lo nhất lại là Khánh. Chúng tôi yêu nhau từ năm hai đại học. Bốn năm. Không quá ồn ào, nhưng tôi từng nghĩ nếu không có gì thay đổi, chắc rồi sẽ cưới. Tối tôi báo tin, Khánh chỉ hỏi: – “Em quyết định đi chưa?” Tôi nói: – “Rồi.” Anh gật đầu. – “Vậy thì đi.” Tôi chờ một câu khác. Không có. Những ngày sau anh vẫn giúp tôi mua vali, đổi tiền, kiểm tra giấy tờ. Nhưng càng gần ngày đi, anh càng ít nói. Tôi giận. Tôi muốn anh ít nhất phải hỏi: – “Em có thể ở lại không?” Nhưng anh chưa từng hỏi. Ngày ra sân bay, tôi nhắn: – “5 giờ em đi.” Khánh trả lời: – “Anh biết.” Tôi chờ. Đến lúc làm thủ tục vẫn không thấy anh. Máy bay cất cánh… anh cũng không đến. Tôi khóc gần hết chuyến bay đầu tiên. Không phải vì phải xa. Mà vì tôi nghĩ: Người mình yêu bốn năm thậm chí còn không muốn tiễn mình. Sang Đức được vài tháng, chúng tôi chia tay. Không ai phản bội ai. Chỉ là khoảng cách cộng với những tổn thương không nói ra khiến cả hai dần im lặng. Bảy năm sau, tôi gặp lại Khánh trong buổi họp lớp. Cuối buổi, hai đứa ngồi lại uống cà phê. Tôi đã nghĩ mình quên chuyện cũ rồi. Nhưng chẳng hiểu sao vẫn hỏi: – “Ngày đó tại sao anh không ra sân bay?” Khánh im rất lâu. Rồi nói: – “Anh có đi.” Tôi sững người. – “Anh tới sân bay?” Anh gật. – “Anh đứng ở bãi xe.” – “Nhưng không vào.” Tôi không hiểu. Khánh nhìn xuống bàn: – “Tối trước đó anh đã viết sẵn một tin nhắn.” Anh đưa điện thoại cho tôi. Không phải tin nhắn cũ. Chỉ là một dòng anh vẫn nhớ: “Đừng đi nữa. Ở lại với anh được không?” Tôi hỏi: – “Sao anh không gửi?” Khánh cười: – “Vì anh biết em đã mất gần hai năm để có học bổng đó.” – “Anh cũng biết nếu hôm ấy anh đứng trước mặt em rồi nói câu đó…” Anh dừng lại. – “Anh sợ em sẽ ở lại.” Tôi thấy mắt mình cay. Tôi hỏi: – “Nếu em thật sự ở lại thì sao?” Anh nhìn tôi. – “Thì lúc đó anh sẽ vui.” – “Nhưng vài năm sau chưa chắc em còn vui.” Tôi im. Anh nói: – “Anh không muốn một ngày hai đứa cãi nhau, rồi em nhìn anh và nghĩ: ngày đó nếu không vì anh, có lẽ đời mình đã khác.” Tôi hỏi: – “Nhưng anh có quyền quyết định thay em sao?” Khánh gật đầu. – “Không.” – “Đó là chỗ anh sai.” Anh cười rất nhẹ. – “Anh tưởng im lặng là trưởng thành.” – “Sau này mới biết im lặng cũng có thể làm người khác đau.” Tôi hỏi: – “Anh có biết hôm đó em chờ anh không?” Khánh lắc đầu. Tôi nói: – “Đến phút cuối em vẫn nhìn ra cửa.” Hai đứa cùng im. Không ai trách ai nữa. Bảy năm đủ dài để hiểu rằng năm 24 tuổi, chúng tôi đều yêu nhau bằng cách mình nghĩ là đúng. Tôi chờ anh giữ lại. Anh lại cố không giữ. Tôi nghĩ sự im lặng của anh là hết yêu. Anh nghĩ sự im lặng của mình là để tôi được đi. Có những mối tình không kết thúc vì hết thương. Nó kết thúc vì hai người đều có điều muốn nói… nhưng mỗi người lại tự đoán câu trả lời thay cho người kia. Trước khi về, Khánh nói: – “Nếu quay lại ngày đó, anh vẫn để em đi.” Tôi cười: – “Nhưng lần này anh sẽ vào sân bay chứ?” Anh cũng cười. – “Ừ.” – “Ít nhất anh sẽ ôm em một cái rồi nói rằng anh không muốn em đi.” Tôi gật đầu. Có lẽ như vậy đã đủ. Bởi đôi khi điều khiến ta day dứt nhiều năm… không phải vì một người đã không giữ mình lại. Mà vì ta từng không biết rằng: Họ cũng muốn giữ. Chỉ là lúc ấy… họ chưa biết cách yêu mà vẫn nói ra được điều mình thật sự muốn.
Năm 24 tuổi, tôi nhận được học bổng sang Đức học hai năm. Đó là cơ hội tôi đã chờ rất lâu. Nhưng khi tin vui đến, thứ làm tôi lo nhất lại là Khánh. Chúng tôi yêu nhau từ năm hai đại học. Bốn năm. Không quá ồn ào, nhưng tôi từng nghĩ nếu không có gì thay đổi, chắc rồi sẽ cưới. Tối tôi báo tin, Khánh chỉ hỏi: – “Em quyết định đi chưa?” Tôi nói: – “Rồi.” Anh gật đầu. – “Vậy thì đi.” Tôi chờ một câu khác. Không có. Những ngày sau anh vẫn giúp tôi mua vali, đổi tiền, kiểm tra giấy tờ. Nhưng càng gần ngày đi, anh càng ít nói. Tôi giận. Tôi muốn anh ít nhất phải hỏi: – “Em có thể ở lại không?” Nhưng anh chưa từng hỏi. Ngày ra sân bay, tôi nhắn: – “5 giờ em đi.” Khánh trả lời: – “Anh biết.” Tôi chờ. Đến lúc làm thủ tục vẫn không thấy anh. Máy bay cất cánh… anh cũng không đến. Tôi khóc gần hết chuyến bay đầu tiên. Không phải vì phải xa. Mà vì tôi nghĩ: Người mình yêu bốn năm thậm chí còn không muốn tiễn mình. Sang Đức được vài tháng, chúng tôi chia tay. Không ai phản bội ai. Chỉ là khoảng cách cộng với những tổn thương không nói ra khiến cả hai dần im lặng. Bảy năm sau, tôi gặp lại Khánh trong buổi họp lớp. Cuối buổi, hai đứa ngồi lại uống cà phê. Tôi đã nghĩ mình quên chuyện cũ rồi. Nhưng chẳng hiểu sao vẫn hỏi: – “Ngày đó tại sao anh không ra sân bay?” Khánh im rất lâu. Rồi nói: – “Anh có đi.” Tôi sững người. – “Anh tới sân bay?” Anh gật. – “Anh đứng ở bãi xe.” – “Nhưng không vào.” Tôi không hiểu. Khánh nhìn xuống bàn: – “Tối trước đó anh đã viết sẵn một tin nhắn.” Anh đưa điện thoại cho tôi. Không phải tin nhắn cũ. Chỉ là một dòng anh vẫn nhớ: “Đừng đi nữa. Ở lại với anh được không?” Tôi hỏi: – “Sao anh không gửi?” Khánh cười: – “Vì anh biết em đã mất gần hai năm để có học bổng đó.” – “Anh cũng biết nếu hôm ấy anh đứng trước mặt em rồi nói câu đó…” Anh dừng lại. – “Anh sợ em sẽ ở lại.” Tôi thấy mắt mình cay. Tôi hỏi: – “Nếu em thật sự ở lại thì sao?” Anh nhìn tôi. – “Thì lúc đó anh sẽ vui.” – “Nhưng vài năm sau chưa chắc em còn vui.” Tôi im. Anh nói: – “Anh không muốn một ngày hai đứa cãi nhau, rồi em nhìn anh và nghĩ: ngày đó nếu không vì anh, có lẽ đời mình đã khác.” Tôi hỏi: – “Nhưng anh có quyền quyết định thay em sao?” Khánh gật đầu. – “Không.” – “Đó là chỗ anh sai.” Anh cười rất nhẹ. – “Anh tưởng im lặng là trưởng thành.” – “Sau này mới biết im lặng cũng có thể làm người khác đau.” Tôi hỏi: – “Anh có biết hôm đó em chờ anh không?” Khánh lắc đầu. Tôi nói: – “Đến phút cuối em vẫn nhìn ra cửa.” Hai đứa cùng im. Không ai trách ai nữa. Bảy năm đủ dài để hiểu rằng năm 24 tuổi, chúng tôi đều yêu nhau bằng cách mình nghĩ là đúng. Tôi chờ anh giữ lại. Anh lại cố không giữ. Tôi nghĩ sự im lặng của anh là hết yêu. Anh nghĩ sự im lặng của mình là để tôi được đi. Có những mối tình không kết thúc vì hết thương. Nó kết thúc vì hai người đều có điều muốn nói… nhưng mỗi người lại tự đoán câu trả lời thay cho người kia. Trước khi về, Khánh nói: – “Nếu quay lại ngày đó, anh vẫn để em đi.” Tôi cười: – “Nhưng lần này anh sẽ vào sân bay chứ?” Anh cũng cười. – “Ừ.” – “Ít nhất anh sẽ ôm em một cái rồi nói rằng anh không muốn em đi.” Tôi gật đầu. Có lẽ như vậy đã đủ. Bởi đôi khi điều khiến ta day dứt nhiều năm… không phải vì một người đã không giữ mình lại. Mà vì ta từng không biết rằng: Họ cũng muốn giữ. Chỉ là lúc ấy… họ chưa biết cách yêu mà vẫn nói ra được điều mình thật sự muốn.

About