@veronicaelisabetf: #🎉😇🌼😇🦋🌼😘🥀💗😘💗😘🙈😘🤔❣️😚🌟😚🦋👻🦋🥀🦋💗🦋😚🦋🥰💗🦋🇦🇷

Elisabet21
Elisabet21
Open In TikTok:
Region: AR
Friday 11 September 2026 16:46:45 GMT
258
66
3
0

Music

Download

Comments

sergiooscarblanco
sergio :
🤗🤗🤗🤗🤗🤗🤗🤗🤗🤗🤗🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰😘😘😘😘😘
2026-09-11 17:08:09
1
educrocco
edu :
❤️❤️❤️
2026-09-11 18:32:08
1
To see more videos from user @veronicaelisabetf, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Suốt cuối tuần, Becky liên tục gọi cho Freen nhưng không ai bắt máy. Đến thứ Hai, cô tìm đến phòng hội đồng. “Cô Freen…” Freen vẫn cúi đầu chấm bài. “Hôm nay không có lịch học. Em về đi.” “Em không về.” “Becky.” “Em biết em sai rồi.” Freen dừng bút. “Cô không giận.” “Vậy tại sao cô không nghe điện thoại của em?” “Vì cô muốn giữ khoảng cách.” “Khoảng cách gì chứ?” “Khoảng cách giữa giáo viên và học sinh.” Becky cắn môi. “Cô thật sự muốn như vậy sao?” “Ừ.” “Cô không còn quan tâm em nữa?” “Becky…” “Em ghét cô.” Freen im lặng. Becky lau nước mắt, cố cười. “Được. Nếu cô muốn khoảng cách thì em cho cô.” “…” “Từ nay em không làm phiền cô nữa.” Nói xong, Becky quay người bỏ đi. Freen nhìn theo, bàn tay siết chặt cây bút. Tối hôm đó, điện thoại cô sáng lên liên tục. “Cô ngủ chưa?” “Em xin lỗi.” “Cô đừng im lặng nữa được không?” Freen nhìn màn hình rất lâu nhưng vẫn không trả lời. Sáng hôm sau, Freen bước vào lớp. “Becky đâu?” Lớp trưởng đáp: “Bạn ấy xin nghỉ ạ. Hình như sốt cao.” Freen khựng lại. “Được rồi.” Freen vừa đến nơi, mẹ Becky đã vội chạy ra. “Cô Freen, may quá cô đến rồi!” “Em ấy sao rồi ạ?” “Con bé sốt từ sáng, cứ mê man mãi.” Freen lập tức chạy lên phòng. “Becky.” Người trên giường khẽ mở mắt. “Cô?” “Ừ, cô đây.” “Cô đến làm gì?” “Đến xem em.” “Không phải cô bảo giữ khoảng cách sao?” Freen thở dài. “Em còn sức để cãi cô là tốt rồi.” Becky quay mặt đi. “Cô về đi.” “Không.” “Em không cần cô.” “Thật không?” “Không.” Freen bật cười. “Biết ngay mà.” Becky nhìn cô, mắt lại đỏ lên. “Cô hết giận em chưa?” “Hết rồi.” “Thật?” “Thật” “Vậy…” Becky kéo nhẹ tay áo Freen. “Bao giờ mình thành bồ?” Freen bật cười. “Em đang sốt mà vẫn nghĩ được chuyện này à?” “Chuyện quan trọng mà.” “Thi đại học xong rồi tính.” “Cô hứa?” “Ừ.” “Không được nuốt lời.” “Không nuốt.” Becky cuối cùng cũng chịu nằm xuống. “Vậy cô ở đây với em nha.” Freen kéo chăn lên. “Ngủ đi.” “Cô ở thật chứ?” “Ừ.” Becky nhắm mắt, khóe môi cong lên. “Vậy em ngủ.” Chưa được một phút, cô lại hé mắt. “Cô…” “Gì nữa?” “Em khát.” Freen nhìn ly nước trên bàn. “Nước ngay bên cạnh.” “Em mệt.” Freen bất lực cầm ly nước lên. “Ngồi dậy.” Becky ngoan ngoãn uống vài ngụm rồi lại nắm tay áo cô. “Thuốc đắng.” “Thuốc nào cũng đắng.” “Em không uống.” “Becky.” “Không uống.” Freen nhìn cô vài giây rồi thở dài. Becky lập tức nhận lấy thuốc. “Được!” Freen bật cười. Uống thuốc xong, Becky kéo chăn lên tận cằm. “Cô ngồi đây nha.” “Ừ.” “Không được đi.” “Cô biết rồi.” Becky nhắm mắt, bàn tay vẫn nắm lấy một ngón tay của Freen. Một lúc sau, mẹ Becky nhẹ nhàng bước vào. “Becky ngủ chưa?” “Dạ rồi ạ.” Mẹ Becky mỉm cười. “May có cô Freen. Từ sáng tới giờ nó cứ gọi cô mãi.” Freen khựng lại. “Em ấy gọi con ạ?” “Ừ. Sốt mê man vẫn cứ ‘cô Freen, cô Freen’.” Mẹ Becky rời khỏi phòng. Freen cúi xuống nhìn cô học trò đang ngủ. Một lúc sau, Becky bất chợt lên tiếng: “Cô…” “Em chưa ngủ à?” “Em nghe hết đó.” “…” “Cô vui không?” “Vui gì?” “Biết em nhớ cô.” Freen bật cười. “Em đúng là…” “Cô cũng nhớ em mà.” Nụ cười trên môi Freen khựng lại. “Ngủ đi.” “Cô né nữa rồi.” “Becky.” “Dạ?” “Đợi em thi đại học xong.” Becky mở mắt. “Cô vừa nói gì?” “Không có gì.” “Em nghe rõ mà!” Freen đứng dậy. “Ngủ.” “Cô Freen!” “Ngủ đi.” Becky kéo chăn che kín mặt. “Em nhớ lời cô nói rồi đó!” Freen nhìn cái chăn đang nhúc nhích, không nhịn được cười. “Ừ. Nhớ cho kỹ.” Sáng hôm sau, Becky tỉnh dậy đã thấy một hộp cháo và cốc nước trên bàn. Cô ngơ ngác quay sang mẹ. “Mẹ, cô Freen đâu rồi?” “Mới về.” Becky lập tức ngồi bật dậy. “Sao mẹ không gọi con?” “Để con ngủ.” “Con phải chào cô chứ!” Mẹ Becky bật cười. “Con sốt gần bốn mươi độ mà còn nhớ mỗi cô giáo.” Becky ôm gối, lẩm bẩm: “Không phải cô giáo bình thường…” “Con nói gì?” “Không có gì!” Điện thoại trên bàn bất ngờ rung lên. Freen: “Dậy chưa?” Becky lập tức cười tít mắt. Becky: “Dậy rồi. Nhớ cô.” Một lúc sau, tin nhắn mới hiện lên. Freen: “Uống cháo. Uống thuốc. Không được nghịch điện thoại.” Becky bĩu môi. Becky: “Cô không nhớ em à?” Một lúc lâu sau mới có hồi đáp. Freen: “Có.” Becky ôm chặt điện thoại vào ngực, cười đến đỏ cả mặt. Becky: “Em biết ngay mà.” Freen nhìn màn hình, bất lực lắc đầu. “Đúng là hết cách với em.” #viral #fyp #freenbecky
Suốt cuối tuần, Becky liên tục gọi cho Freen nhưng không ai bắt máy. Đến thứ Hai, cô tìm đến phòng hội đồng. “Cô Freen…” Freen vẫn cúi đầu chấm bài. “Hôm nay không có lịch học. Em về đi.” “Em không về.” “Becky.” “Em biết em sai rồi.” Freen dừng bút. “Cô không giận.” “Vậy tại sao cô không nghe điện thoại của em?” “Vì cô muốn giữ khoảng cách.” “Khoảng cách gì chứ?” “Khoảng cách giữa giáo viên và học sinh.” Becky cắn môi. “Cô thật sự muốn như vậy sao?” “Ừ.” “Cô không còn quan tâm em nữa?” “Becky…” “Em ghét cô.” Freen im lặng. Becky lau nước mắt, cố cười. “Được. Nếu cô muốn khoảng cách thì em cho cô.” “…” “Từ nay em không làm phiền cô nữa.” Nói xong, Becky quay người bỏ đi. Freen nhìn theo, bàn tay siết chặt cây bút. Tối hôm đó, điện thoại cô sáng lên liên tục. “Cô ngủ chưa?” “Em xin lỗi.” “Cô đừng im lặng nữa được không?” Freen nhìn màn hình rất lâu nhưng vẫn không trả lời. Sáng hôm sau, Freen bước vào lớp. “Becky đâu?” Lớp trưởng đáp: “Bạn ấy xin nghỉ ạ. Hình như sốt cao.” Freen khựng lại. “Được rồi.” Freen vừa đến nơi, mẹ Becky đã vội chạy ra. “Cô Freen, may quá cô đến rồi!” “Em ấy sao rồi ạ?” “Con bé sốt từ sáng, cứ mê man mãi.” Freen lập tức chạy lên phòng. “Becky.” Người trên giường khẽ mở mắt. “Cô?” “Ừ, cô đây.” “Cô đến làm gì?” “Đến xem em.” “Không phải cô bảo giữ khoảng cách sao?” Freen thở dài. “Em còn sức để cãi cô là tốt rồi.” Becky quay mặt đi. “Cô về đi.” “Không.” “Em không cần cô.” “Thật không?” “Không.” Freen bật cười. “Biết ngay mà.” Becky nhìn cô, mắt lại đỏ lên. “Cô hết giận em chưa?” “Hết rồi.” “Thật?” “Thật” “Vậy…” Becky kéo nhẹ tay áo Freen. “Bao giờ mình thành bồ?” Freen bật cười. “Em đang sốt mà vẫn nghĩ được chuyện này à?” “Chuyện quan trọng mà.” “Thi đại học xong rồi tính.” “Cô hứa?” “Ừ.” “Không được nuốt lời.” “Không nuốt.” Becky cuối cùng cũng chịu nằm xuống. “Vậy cô ở đây với em nha.” Freen kéo chăn lên. “Ngủ đi.” “Cô ở thật chứ?” “Ừ.” Becky nhắm mắt, khóe môi cong lên. “Vậy em ngủ.” Chưa được một phút, cô lại hé mắt. “Cô…” “Gì nữa?” “Em khát.” Freen nhìn ly nước trên bàn. “Nước ngay bên cạnh.” “Em mệt.” Freen bất lực cầm ly nước lên. “Ngồi dậy.” Becky ngoan ngoãn uống vài ngụm rồi lại nắm tay áo cô. “Thuốc đắng.” “Thuốc nào cũng đắng.” “Em không uống.” “Becky.” “Không uống.” Freen nhìn cô vài giây rồi thở dài. Becky lập tức nhận lấy thuốc. “Được!” Freen bật cười. Uống thuốc xong, Becky kéo chăn lên tận cằm. “Cô ngồi đây nha.” “Ừ.” “Không được đi.” “Cô biết rồi.” Becky nhắm mắt, bàn tay vẫn nắm lấy một ngón tay của Freen. Một lúc sau, mẹ Becky nhẹ nhàng bước vào. “Becky ngủ chưa?” “Dạ rồi ạ.” Mẹ Becky mỉm cười. “May có cô Freen. Từ sáng tới giờ nó cứ gọi cô mãi.” Freen khựng lại. “Em ấy gọi con ạ?” “Ừ. Sốt mê man vẫn cứ ‘cô Freen, cô Freen’.” Mẹ Becky rời khỏi phòng. Freen cúi xuống nhìn cô học trò đang ngủ. Một lúc sau, Becky bất chợt lên tiếng: “Cô…” “Em chưa ngủ à?” “Em nghe hết đó.” “…” “Cô vui không?” “Vui gì?” “Biết em nhớ cô.” Freen bật cười. “Em đúng là…” “Cô cũng nhớ em mà.” Nụ cười trên môi Freen khựng lại. “Ngủ đi.” “Cô né nữa rồi.” “Becky.” “Dạ?” “Đợi em thi đại học xong.” Becky mở mắt. “Cô vừa nói gì?” “Không có gì.” “Em nghe rõ mà!” Freen đứng dậy. “Ngủ.” “Cô Freen!” “Ngủ đi.” Becky kéo chăn che kín mặt. “Em nhớ lời cô nói rồi đó!” Freen nhìn cái chăn đang nhúc nhích, không nhịn được cười. “Ừ. Nhớ cho kỹ.” Sáng hôm sau, Becky tỉnh dậy đã thấy một hộp cháo và cốc nước trên bàn. Cô ngơ ngác quay sang mẹ. “Mẹ, cô Freen đâu rồi?” “Mới về.” Becky lập tức ngồi bật dậy. “Sao mẹ không gọi con?” “Để con ngủ.” “Con phải chào cô chứ!” Mẹ Becky bật cười. “Con sốt gần bốn mươi độ mà còn nhớ mỗi cô giáo.” Becky ôm gối, lẩm bẩm: “Không phải cô giáo bình thường…” “Con nói gì?” “Không có gì!” Điện thoại trên bàn bất ngờ rung lên. Freen: “Dậy chưa?” Becky lập tức cười tít mắt. Becky: “Dậy rồi. Nhớ cô.” Một lúc sau, tin nhắn mới hiện lên. Freen: “Uống cháo. Uống thuốc. Không được nghịch điện thoại.” Becky bĩu môi. Becky: “Cô không nhớ em à?” Một lúc lâu sau mới có hồi đáp. Freen: “Có.” Becky ôm chặt điện thoại vào ngực, cười đến đỏ cả mặt. Becky: “Em biết ngay mà.” Freen nhìn màn hình, bất lực lắc đầu. “Đúng là hết cách với em.” #viral #fyp #freenbecky

About