@a.voice.that.stayed: This page is about sharing my testimony and healing my heart. I hope you stay and join me on this journey! This is no longer a jewelry account.💛 #healing #mytestimony #HealingJourney #growth #fyp

💫Jessica💫
💫Jessica💫
Open In TikTok:
Region: US
Saturday 12 September 2026 02:56:34 GMT
100
1
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @a.voice.that.stayed, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Loan Niệm cúp máy, cảm thấy mình có vẻ hơi sốt, anh kiểm  tra nhiệt độ cơ thể, quả nhiên đã sốt. Lật đật đến bệnh viện làm xét nghiệm covid, sau đó về nhà uống một ít thuốc hạ sốt và tiêu viêm rồi đi ngủ.  Thượng Chi Đào không thấy tin nhắn của anh, đến nửa đêm bèn nhắn tin hỏi anh: [Vẫn chưa về nhà sao?] Sau đó cô lại thu hồi dòng tin này vì trông có vẻ như đang tra xét hành tung của anh, hơn nữa cô không hề có ý đó.  [Về rồi. Vừa đi xét nghiệm covid.]  [Sao lại thế.]  [Anh bị sốt.]  [Ồ. Vậy anh đã uống thuốc chưa?]  [Uống rồi.]  Thượng Chi Đào bỏ điện thoại xuống, cô bỗng dưng thấy rất rất nhớ Loan Niệm. Dường như lâu lắm rồi cô không có cảm xúc mãnh liệt như thế này, nôn nóng muốn gặp anh, muốn được ở bên anh.  Cô nhìn Luc đang ở cạnh mình, hỏi nó: “Chị đưa em đến Bắc Kinh đón Tết nhé?”  Luc ngơ ngác giây lát rồi đứng phắt dậy: Gâu! Được! Bây giờ đi luôn!  “Được rồi. Thế thì sáng mai chúng ta xuất phát nhé?”  Gâu! Được!  Sáng sớm hôm sau Thượng Chi Đào về nhà một chuyến. Từ nhỏ tới lớn năm nào cô cũng đón Tết cùng Lão Thượng và bà Đại Trạch. Đây là lần đầu tiên, cô quyết định vượt ngàn dặm xa xôi đến thăm một người.  “Anh ấy bị ốm rồi, con muốn đi thăm anh ấy.”  …….. Loan Niệm nhìn thấy một Thượng Chi Đào hết sức phờ phạc.  Bên ngoài gió lạnh căm căm, cô cũng run cầm cập, lần đầu tiên không thể đứng thẳng trước mặt người khác, thắt lưng hơi khom lại.  Luc trông thấy anh thì sủa lên một cách phấn khích.  Loan Niệm cực kỳ giận, đỏ mắt mắng cô:  “Mẹ nó em bị điên à? Một mình em lái xe tới đây?”  “Có phải em không muốn sống nữa không? Không muốn sống thì mẹ kiếp em nói ngay cho anh!”  “Em bị sao vậy! Em bao nhiêu tuổi rồi?! Em...”  Thượng Chi Đào bước tới túm lấy cổ áo anh, kéo anh cúi đầu xuống, hôn anh một cách cuồng nhiệt. Loan Niệm dùng rất nhiều sức mới đẩy cô ra được, cô lại quấn lấy anh, anh đành bóp má cô, “Anh đang bị cảm.”  “Thế thì bị cảm cùng nhau đi.” Thượng Chi Đào cười nói. Cô hơi muốn khóc, “Lúc đi trên đường em đã nghĩ thế này, em phải nói trước mặt anh rằng, em vẫn yêu anh như trước.”  Loan Niệm cảm thấy người phụ nữ này đúng là đồ ngốc, ngốc đến nỗi khiến đáy mắt anh dâng trào nước mắt. Anh hôn lên trán cô, không cho cô nhìn vẻ mặt xúc động của anh, nhẹ giọng hỏi cô: “Em lái xe mất bao lâu?”  “Mười mấy tiếng.”  “Nguy hiểm lắm em có biết không?”  “Em biết. Nhưng em muốn đưa Luc đến gặp anh.” Thượng Chi Đào ôm chặt Loan Niệm, khẽ hỏi anh: “Loan Niệm, anh đang khóc sao?”  “Nói bậy.”  “Em xem nào.” Thượng Chi Đào đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy mắt Loan Niệm đỏ hoen, anh quay người đi không cho cô nhìn, vì quá xấu hổ. Thế nhưng Thượng Chi Đào cứ nhảy lên đòi nhìn, anh thì trốn, còn cô thì chạy xung quanh anh. Cuối cùng anh mới dừng lại, Thượng Chi Đào nhìn thấy một Loan Niệm nước mắt lưng tròng.  Chắc chắn anh không biết, khi anh rơi nước mắt, trong mắt anh có trời sao sáng lấp lánh.
Loan Niệm cúp máy, cảm thấy mình có vẻ hơi sốt, anh kiểm tra nhiệt độ cơ thể, quả nhiên đã sốt. Lật đật đến bệnh viện làm xét nghiệm covid, sau đó về nhà uống một ít thuốc hạ sốt và tiêu viêm rồi đi ngủ. Thượng Chi Đào không thấy tin nhắn của anh, đến nửa đêm bèn nhắn tin hỏi anh: [Vẫn chưa về nhà sao?] Sau đó cô lại thu hồi dòng tin này vì trông có vẻ như đang tra xét hành tung của anh, hơn nữa cô không hề có ý đó. [Về rồi. Vừa đi xét nghiệm covid.] [Sao lại thế.] [Anh bị sốt.] [Ồ. Vậy anh đã uống thuốc chưa?] [Uống rồi.] Thượng Chi Đào bỏ điện thoại xuống, cô bỗng dưng thấy rất rất nhớ Loan Niệm. Dường như lâu lắm rồi cô không có cảm xúc mãnh liệt như thế này, nôn nóng muốn gặp anh, muốn được ở bên anh. Cô nhìn Luc đang ở cạnh mình, hỏi nó: “Chị đưa em đến Bắc Kinh đón Tết nhé?” Luc ngơ ngác giây lát rồi đứng phắt dậy: Gâu! Được! Bây giờ đi luôn! “Được rồi. Thế thì sáng mai chúng ta xuất phát nhé?” Gâu! Được! Sáng sớm hôm sau Thượng Chi Đào về nhà một chuyến. Từ nhỏ tới lớn năm nào cô cũng đón Tết cùng Lão Thượng và bà Đại Trạch. Đây là lần đầu tiên, cô quyết định vượt ngàn dặm xa xôi đến thăm một người. “Anh ấy bị ốm rồi, con muốn đi thăm anh ấy.” …….. Loan Niệm nhìn thấy một Thượng Chi Đào hết sức phờ phạc. Bên ngoài gió lạnh căm căm, cô cũng run cầm cập, lần đầu tiên không thể đứng thẳng trước mặt người khác, thắt lưng hơi khom lại. Luc trông thấy anh thì sủa lên một cách phấn khích. Loan Niệm cực kỳ giận, đỏ mắt mắng cô: “Mẹ nó em bị điên à? Một mình em lái xe tới đây?” “Có phải em không muốn sống nữa không? Không muốn sống thì mẹ kiếp em nói ngay cho anh!” “Em bị sao vậy! Em bao nhiêu tuổi rồi?! Em...” Thượng Chi Đào bước tới túm lấy cổ áo anh, kéo anh cúi đầu xuống, hôn anh một cách cuồng nhiệt. Loan Niệm dùng rất nhiều sức mới đẩy cô ra được, cô lại quấn lấy anh, anh đành bóp má cô, “Anh đang bị cảm.” “Thế thì bị cảm cùng nhau đi.” Thượng Chi Đào cười nói. Cô hơi muốn khóc, “Lúc đi trên đường em đã nghĩ thế này, em phải nói trước mặt anh rằng, em vẫn yêu anh như trước.” Loan Niệm cảm thấy người phụ nữ này đúng là đồ ngốc, ngốc đến nỗi khiến đáy mắt anh dâng trào nước mắt. Anh hôn lên trán cô, không cho cô nhìn vẻ mặt xúc động của anh, nhẹ giọng hỏi cô: “Em lái xe mất bao lâu?” “Mười mấy tiếng.” “Nguy hiểm lắm em có biết không?” “Em biết. Nhưng em muốn đưa Luc đến gặp anh.” Thượng Chi Đào ôm chặt Loan Niệm, khẽ hỏi anh: “Loan Niệm, anh đang khóc sao?” “Nói bậy.” “Em xem nào.” Thượng Chi Đào đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy mắt Loan Niệm đỏ hoen, anh quay người đi không cho cô nhìn, vì quá xấu hổ. Thế nhưng Thượng Chi Đào cứ nhảy lên đòi nhìn, anh thì trốn, còn cô thì chạy xung quanh anh. Cuối cùng anh mới dừng lại, Thượng Chi Đào nhìn thấy một Loan Niệm nước mắt lưng tròng. Chắc chắn anh không biết, khi anh rơi nước mắt, trong mắt anh có trời sao sáng lấp lánh.

About