@erekajusophofficial: HOODIE COMPARISON✨ Jasmine vs Orked, which one is yours? Jasmine RM35 | Orked RM29 COMBO 2 FOR RM60🤍 Jasmine + Orked ✓ Jasmine + Jasmine ✓ Orked + Orked ✕ Available on all platforms | Shop on our website & enjoy FREE DELIVERY with RM59 minimum spend! #erekajusoph

Ereka Jusoph
Ereka Jusoph
Open In TikTok:
Region: MY
Saturday 12 September 2026 04:30:43 GMT
114
2
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @erekajusophofficial, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những chuyện, càng trưởng thành càng hiểu: chân thành không có nghĩa là phải kể hết, thân thiết cũng không có nghĩa là không cần giới hạn. Một chén trà ngon không cần rót đến tràn. Chính khoảng vừa đủ ấy mới giữ được hương, giữ được vị và khiến người uống còn muốn chậm rãi thưởng thức. Khi gặp một người khiến mình tin tưởng, ta thường muốn kể rất nhiều chuyện gia đình, chuyện vợ chồng, những tổn thương cũ, những điều mình đang bất mãn, thậm chí cả những bí mật vốn chỉ nên nằm lại trong nhà. Lúc đang thân, ta nghĩ Người này hiểu mình, nói cũng chẳng sao. Nhưng đời người dài lắm, hôm nay có thể cùng nhau ngồi một bàn trà, ngày mai mỗi người đã đi một hướng. Không nhất thiết vì phản bội hay xấu xa. Đôi khi chỉ đơn giản là thời gian thay đổi, hoàn cảnh thay đổi và lòng người cũng có những khoảng cách mới. Bởi vậy, tin người cần có chân thành, nhưng giữ mình cần có giới hạn. Có những chuyện kể ra giúp lòng nhẹ hơn. Nhưng cũng có những chuyện kể xong, chính mình lại trao cho người khác chiếc chìa khóa bước vào nơi sâu kín nhất của đời mình. Đặc biệt là chuyện gia đình, chuyện vợ chồng. Hôm nay giận nhau, ta đem hết những điều không hay của người bên cạnh kể với người ngoài. Ngày mai vợ chồng làm hòa, mình đã nguôi giận, nhưng người nghe chưa chắc đã quên những điều mình từng kể. Một phút muốn được cảm thông đôi khi lại để lại một cái nhìn rất lâu trong lòng người khác. Cũng như chén trà, rót thiếu thì chưa đủ vị, nhưng rót tràn lại thành phí. Quan hệ giữa người với người cũng cần một chữ “vừa”. Vừa đủ chân thành để người khác cảm nhận được tấm lòng. Vừa đủ cởi mở để có thể đồng hành. Nhưng cũng vừa đủ kín đáo để những điều thuộc về gia đình, danh dự và phần sâu nhất của bản thân vẫn còn một nơi được bảo vệ. Trưởng thành rồi sẽ hiểu, không phải chuyện gì giữ lại cũng là giả tạo. Có những im lặng là sự chín chắn. Có những chuyện không kể là sự tôn trọng người thân. Có những bí mật giữ được đến cuối cùng lại chính là nhân phẩm của người từng được nghe nó. Và cũng đừng vì thế mà trở nên đa nghi. Cuộc đời vẫn cần tri kỷ, vẫn cần những người để mình có thể trải lòng. Chỉ là trước khi kể một chuyện rất riêng, hãy tự hỏi nếu một ngày chúng ta không còn thân như hôm nay, tôi có hối tiếc vì đã nói điều này không? Nếu câu trả lời là có, có lẽ chuyện ấy nên được giữ lại. Bởi người khôn ngoan không phải là người chẳng tin ai. Mà là người biết điều gì nên nói, nói với ai, nói đến đâu và điều gì nên để lại cho riêng mình. Chén trà giữ một chút hương mới còn dư vị. Con người giữ một chút riêng tư mới còn bình yên.
Có những chuyện, càng trưởng thành càng hiểu: chân thành không có nghĩa là phải kể hết, thân thiết cũng không có nghĩa là không cần giới hạn. Một chén trà ngon không cần rót đến tràn. Chính khoảng vừa đủ ấy mới giữ được hương, giữ được vị và khiến người uống còn muốn chậm rãi thưởng thức. Khi gặp một người khiến mình tin tưởng, ta thường muốn kể rất nhiều chuyện gia đình, chuyện vợ chồng, những tổn thương cũ, những điều mình đang bất mãn, thậm chí cả những bí mật vốn chỉ nên nằm lại trong nhà. Lúc đang thân, ta nghĩ Người này hiểu mình, nói cũng chẳng sao. Nhưng đời người dài lắm, hôm nay có thể cùng nhau ngồi một bàn trà, ngày mai mỗi người đã đi một hướng. Không nhất thiết vì phản bội hay xấu xa. Đôi khi chỉ đơn giản là thời gian thay đổi, hoàn cảnh thay đổi và lòng người cũng có những khoảng cách mới. Bởi vậy, tin người cần có chân thành, nhưng giữ mình cần có giới hạn. Có những chuyện kể ra giúp lòng nhẹ hơn. Nhưng cũng có những chuyện kể xong, chính mình lại trao cho người khác chiếc chìa khóa bước vào nơi sâu kín nhất của đời mình. Đặc biệt là chuyện gia đình, chuyện vợ chồng. Hôm nay giận nhau, ta đem hết những điều không hay của người bên cạnh kể với người ngoài. Ngày mai vợ chồng làm hòa, mình đã nguôi giận, nhưng người nghe chưa chắc đã quên những điều mình từng kể. Một phút muốn được cảm thông đôi khi lại để lại một cái nhìn rất lâu trong lòng người khác. Cũng như chén trà, rót thiếu thì chưa đủ vị, nhưng rót tràn lại thành phí. Quan hệ giữa người với người cũng cần một chữ “vừa”. Vừa đủ chân thành để người khác cảm nhận được tấm lòng. Vừa đủ cởi mở để có thể đồng hành. Nhưng cũng vừa đủ kín đáo để những điều thuộc về gia đình, danh dự và phần sâu nhất của bản thân vẫn còn một nơi được bảo vệ. Trưởng thành rồi sẽ hiểu, không phải chuyện gì giữ lại cũng là giả tạo. Có những im lặng là sự chín chắn. Có những chuyện không kể là sự tôn trọng người thân. Có những bí mật giữ được đến cuối cùng lại chính là nhân phẩm của người từng được nghe nó. Và cũng đừng vì thế mà trở nên đa nghi. Cuộc đời vẫn cần tri kỷ, vẫn cần những người để mình có thể trải lòng. Chỉ là trước khi kể một chuyện rất riêng, hãy tự hỏi nếu một ngày chúng ta không còn thân như hôm nay, tôi có hối tiếc vì đã nói điều này không? Nếu câu trả lời là có, có lẽ chuyện ấy nên được giữ lại. Bởi người khôn ngoan không phải là người chẳng tin ai. Mà là người biết điều gì nên nói, nói với ai, nói đến đâu và điều gì nên để lại cho riêng mình. Chén trà giữ một chút hương mới còn dư vị. Con người giữ một chút riêng tư mới còn bình yên.

About