@bahablogger93: Шакардашт Сити 🫵♥️👈#рек

BAHA🇹🇯UNIVERSAL
BAHA🇹🇯UNIVERSAL
Open In TikTok:
Region: TJ
Saturday 12 September 2026 15:03:34 GMT
313
36
5
0

Music

Download

Comments

tjk_daler_carol
~mas_ter.9090~ :
ШАКАРДАШТ СИТИ
2026-09-12 15:13:23
1
muhammadysufjon.20
muhammadysufjon 2002 :
👍
2026-09-12 15:34:30
1
nasimjon210320000
nasimjon2103 :
🥰🥰
2026-09-12 16:26:06
1
user661248135722
далер :
❤❤❤
2026-09-12 15:16:12
1
user5516888770573
Гулноза Махмадалиева :
🥰🥰👍👍
2026-09-12 17:21:10
1
To see more videos from user @bahablogger93, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

BÁN VÉ SỐ CHỨ KHÔNG PHẢI ĂN XIN Giữa một đêm thành phố tấp nập, người người ăn uống, cười nói, vui vẻ trong những ánh đèn rực rỡ. Ngoài kia, cuộc sống vẫn cứ vội vàng. Xe cộ vẫn chạy. Quán xá vẫn đông. Người ta vẫn bận rộn với những câu chuyện của riêng mình. Nhưng giữa dòng người ấy, có một người lính già đang đẩy chiếc xe lăn của mình. Ông chậm hơn tất cả. Chiếc xe lăn phải len qua từng khoảng trống, tránh từng vật cản, tìm đến những người có thể mua giúp một tờ vé số. Một tờ. Rồi thêm một tờ. Những đồng tiền nhỏ bé ấy có thể chẳng đáng bao nhiêu đối với một người, nhưng với ông, đó là tiền do chính mình làm ra để sống qua ngày. Có người nhìn thấy hoàn cảnh của ông, động lòng thương nên đưa thêm tiền. Có lẽ họ chỉ muốn giúp. Nhưng ông từ chối. Ông trả lại phần tiền không thuộc về mình. Rồi nói một câu rất đơn giản: “Chú bán vé số chứ không phải ăn xin.” Tôi không biết tên ông. Tôi cũng không biết ông đã đi qua những năm tháng nào. Tôi chỉ biết hình ảnh người lính già trên chiếc xe lăn, giữa một thành phố đông đúc, và câu nói ấy… đã ở lại trong tôi. Một câu nói rất ngắn. Nhưng phía sau nó là cả một đời người. Một thân thể có thể không còn nguyên vẹn. Một cuộc đời có thể đã đi qua rất nhiều mất mát. Nhưng lòng tự trọng thì vẫn còn đó. Và có lẽ đó chính là điều khiến tôi nhớ mãi về người lính già không tên ấy. Bài nhạc này được viết từ một câu chuyện có thật, lấy cảm hứng từ một người lính mà tôi tình cờ gặp giữa đời thường. Tôi không viết bài hát này để thương hại ông. Tôi viết để kể lại một khoảnh khắc mà tôi nghĩ rất nhiều người nên được nghe. Bởi vì đôi khi, một con người có thể mất đi rất nhiều thứ, nhưng vẫn giữ được một thứ cuối cùng — đó là khí phách. Thân có thể tàn. Nhưng tâm không phế. Và giữa một thành phố đang quá ồn ào… một câu nói rất nhỏ của một người lính già lại vang lên rất rõ: “Chú bán vé số… chứ không phải ăn xin.” Đó là câu nói tôi muốn giữ lại. Không phải để phán xét người cho. Không phải để trách người nhận. Mà chỉ để nhắc chúng ta rằng: Đằng sau mỗi một mảnh đời, có thể là một câu chuyện mà chúng ta chưa từng biết. Và đôi khi, điều một con người cần nhất không phải là lòng thương hại. Mà là được nhìn bằng sự tôn trọng
BÁN VÉ SỐ CHỨ KHÔNG PHẢI ĂN XIN Giữa một đêm thành phố tấp nập, người người ăn uống, cười nói, vui vẻ trong những ánh đèn rực rỡ. Ngoài kia, cuộc sống vẫn cứ vội vàng. Xe cộ vẫn chạy. Quán xá vẫn đông. Người ta vẫn bận rộn với những câu chuyện của riêng mình. Nhưng giữa dòng người ấy, có một người lính già đang đẩy chiếc xe lăn của mình. Ông chậm hơn tất cả. Chiếc xe lăn phải len qua từng khoảng trống, tránh từng vật cản, tìm đến những người có thể mua giúp một tờ vé số. Một tờ. Rồi thêm một tờ. Những đồng tiền nhỏ bé ấy có thể chẳng đáng bao nhiêu đối với một người, nhưng với ông, đó là tiền do chính mình làm ra để sống qua ngày. Có người nhìn thấy hoàn cảnh của ông, động lòng thương nên đưa thêm tiền. Có lẽ họ chỉ muốn giúp. Nhưng ông từ chối. Ông trả lại phần tiền không thuộc về mình. Rồi nói một câu rất đơn giản: “Chú bán vé số chứ không phải ăn xin.” Tôi không biết tên ông. Tôi cũng không biết ông đã đi qua những năm tháng nào. Tôi chỉ biết hình ảnh người lính già trên chiếc xe lăn, giữa một thành phố đông đúc, và câu nói ấy… đã ở lại trong tôi. Một câu nói rất ngắn. Nhưng phía sau nó là cả một đời người. Một thân thể có thể không còn nguyên vẹn. Một cuộc đời có thể đã đi qua rất nhiều mất mát. Nhưng lòng tự trọng thì vẫn còn đó. Và có lẽ đó chính là điều khiến tôi nhớ mãi về người lính già không tên ấy. Bài nhạc này được viết từ một câu chuyện có thật, lấy cảm hứng từ một người lính mà tôi tình cờ gặp giữa đời thường. Tôi không viết bài hát này để thương hại ông. Tôi viết để kể lại một khoảnh khắc mà tôi nghĩ rất nhiều người nên được nghe. Bởi vì đôi khi, một con người có thể mất đi rất nhiều thứ, nhưng vẫn giữ được một thứ cuối cùng — đó là khí phách. Thân có thể tàn. Nhưng tâm không phế. Và giữa một thành phố đang quá ồn ào… một câu nói rất nhỏ của một người lính già lại vang lên rất rõ: “Chú bán vé số… chứ không phải ăn xin.” Đó là câu nói tôi muốn giữ lại. Không phải để phán xét người cho. Không phải để trách người nhận. Mà chỉ để nhắc chúng ta rằng: Đằng sau mỗi một mảnh đời, có thể là một câu chuyện mà chúng ta chưa từng biết. Và đôi khi, điều một con người cần nhất không phải là lòng thương hại. Mà là được nhìn bằng sự tôn trọng

About