@dyrjwb4grph1:

شريف ابني محمد
شريف ابني محمد
Open In TikTok:
Region: TD
Saturday 12 September 2026 15:43:01 GMT
112
33
10
0

Music

Download

Comments

user1439349471716
حفيدة احمد :
منورين
2026-09-12 19:34:39
0
users0xot2ts8o
يعقو ب 👊👊✌️ :
🥰🥰🥰
2026-09-14 18:54:16
0
amatanour
amatanour :
💯💯💯
2026-09-13 23:32:29
0
user608161668466
عبدالله الدود :
✌️✌️✌️
2026-09-13 17:34:35
0
user7990750944124
عولمة :
🥰🥰🥰
2026-09-13 14:09:29
0
user2497534609163
عبدالكريم إبراهيم :
✌✌✌
2026-09-13 00:02:36
0
user1960309741350
احمد محمد مصطفى :
[فوز][فوز][فوز]
2026-09-12 17:16:59
0
mahamat_adam_kanem90
Mahamat_adam_kanem90 :
🥰🥰🥰
2026-09-12 16:10:11
0
llllllll6637
عيسى أدم دبلك :
🥰🥰🥰
2026-09-12 16:08:34
0
users0xot2ts8o
يعقو ب 👊👊✌️ :
😁😁😁
2026-09-14 18:54:17
0
To see more videos from user @dyrjwb4grph1, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có bao giờ giữa những đêm dài thao thức, ta trách cứ một người đã làm ta tổn thương, trách cuộc đời sao quá đỗi bất công? Ta ôm lấy lồng ngực nhức nhối và tin rằng, kẻ gieo rắc nỗi đau kia là cội nguồn của mọi bi kịch. Nhưng sự thật, có phải như vậy? Chúng ta thường bước vào cuộc đời với một trái tim đầy ắp những kỳ vọng, ngỡ rằng thế giới ngoài kia sẽ luôn dịu dàng hồi đáp. Thế rồi, một lời chê bai sắc lẹm vang lên. Một bóng lưng thân thuộc bỗng chốc quay đi không lời từ biệt. Hụt hẫng. Vỡ vụn. Chới với. Sự kiện ấy diễn ra chóng vánh như một cơn gió độc lướt qua. Nhưng thay vì để cơn gió ấy bay đi, ta lại đóng sập cửa, nhốt nó lại trong chính tâm trí mình. Ta tua đi tua lại ánh mắt lạnh lùng, nhai đi nhai lại từng câu chữ cay nghiệt.  Đêm này qua đêm khác, ta tự dựng lên một phiên tòa nội tâm, nơi ta vừa là nạn nhân đáng thương, vừa là vị quan tòa không ngừng kết án chính mình bằng những câu hỏi không lời đáp.
Có bao giờ giữa những đêm dài thao thức, ta trách cứ một người đã làm ta tổn thương, trách cuộc đời sao quá đỗi bất công? Ta ôm lấy lồng ngực nhức nhối và tin rằng, kẻ gieo rắc nỗi đau kia là cội nguồn của mọi bi kịch. Nhưng sự thật, có phải như vậy? Chúng ta thường bước vào cuộc đời với một trái tim đầy ắp những kỳ vọng, ngỡ rằng thế giới ngoài kia sẽ luôn dịu dàng hồi đáp. Thế rồi, một lời chê bai sắc lẹm vang lên. Một bóng lưng thân thuộc bỗng chốc quay đi không lời từ biệt. Hụt hẫng. Vỡ vụn. Chới với. Sự kiện ấy diễn ra chóng vánh như một cơn gió độc lướt qua. Nhưng thay vì để cơn gió ấy bay đi, ta lại đóng sập cửa, nhốt nó lại trong chính tâm trí mình. Ta tua đi tua lại ánh mắt lạnh lùng, nhai đi nhai lại từng câu chữ cay nghiệt. Đêm này qua đêm khác, ta tự dựng lên một phiên tòa nội tâm, nơi ta vừa là nạn nhân đáng thương, vừa là vị quan tòa không ngừng kết án chính mình bằng những câu hỏi không lời đáp. "Tại sao họ đối xử với ta như vậy?", "Có phải ta không đủ tốt?". Dằn vặt. Ám ảnh. Kiệt quệ. Hãy thử tưởng tượng, ai đó vô tình ném một hòn đá làm ta trầy xước. Vết thương ấy vốn dĩ có thể tự lành lặn theo thời gian. Nhưng ta lại nhặt hòn đá ấy lên, cất vào túi áo, rồi mỗi ngày đều đem ra tự cứa thêm vào da thịt mình cho rỉ máu. Ta đau khổ không phải vì hòn đá. Ta đau vì sự cố chấp không chịu buông tay. Một người rời đi, đó chỉ là một hiện tượng. Nhưng khi ta gắn thêm vào đó suy nghĩ "Mình là kẻ thất bại bị bỏ rơi", thì đó mới là cội nguồn của bi kịch. Mọi sự vật, hiện tượng trên cõi đời này vốn dĩ vô thưởng vô phạt. Thứ thực sự biến chúng thành những mũi dao găm tàn nhẫn, chính là lớp áo ý nghĩa mà tâm trí ta tự khoác lên. Chối bỏ. Bám víu. Khổ đau. Kẻ thù tàn độc nhất không nằm ở ngoài kia, nó ẩn nấp ngay dưới những lớp vỏ bọc tinh vi của dòng suy nghĩ không ngừng nghỉ. Dưới lăng kính của trí tuệ và sự tỉnh thức, vạn pháp vốn dĩ mang tính không. Mưa rơi không mang ý nghĩa u buồn, nắng lên chẳng đại diện cho sự hoan hỉ. Mọi vui buồn, thương ghét thảy đều do lăng kính của bản ngã phản chiếu mà thành. Khi ta chưa thấu đạt quy luật vô thường, bản ngã luôn khao khát kiểm soát vạn vật theo ý mình. Ta đòi hỏi một tình yêu không bao giờ phai nhạt, một lời hứa vĩnh viễn không suy suyển. Nhưng vũ trụ này là một dòng chảy không ngừng nghỉ của những nhân duyên hợp tan. Người ta đến rồi đi, khen rồi chê, ấy là lẽ tất yếu của luật vô thường. Khi ta gán ghép hạnh phúc của mình vào thái độ của người khác, ta đã vô tình giao nộp chiếc chìa khóa sinh mệnh cho những điều vốn dĩ mong manh nhất. Họ thay đổi, ta gục ngã. Họ rời đi, ta đánh mất chính mình. Ta trở thành một kẻ nô lệ đáng thương trong chính vương quốc tâm trí của mình. Mọi biến cố đều xuất phát từ tâm mà ra. Nếu tâm không dính mắc, thì dẫu thế gian có giông bão bão bùng, bên trong vẫn là một mặt hồ tĩnh lặng. Sự kiện bên ngoài chỉ là tác nhân, còn việc phản ứng thế nào, dung chứa nó ra sao lại là đặc quyền tối thượng của linh hồn. Khi thấu hiểu được điều này, ta sẽ không còn oán trách cuộc đời bạc bẽo hay con người tệ bạc nữa. Ta nhận ra mọi biến cố chỉ là một bài kiểm tra để tâm hồn học cách tự cởi trói. Thế giới này không có nghĩa vụ phải hoàn hảo để làm bạn hạnh phúc. Đã đến lúc phải ngừng uống liều thuốc độc của quá khứ và mưu cầu sự sống cho hiện tại. Hãy nhẹ nhàng đặt hòn đá tổn thương xuống. Tha thứ cho người khác, suy cho cùng, chính là cách duy nhất để giải thoát cho chính mình. Ánh sáng sẽ rọi vào, ngay khi bạn chịu mở toang cánh cửa tâm trí. Còn bạn, có câu chuyện cũ nào đang khiến bạn tự dằn vặt mình mỗi ngày không? Cùng tĩnh lặng và trải lòng với Trạm nhé. #TramDungCuaTam #ChuaLanh #VoThuong #ThucTinh #PhatPhap

About