@ocarlosalbertob: 👉 Siga @canalcarlosalbertob . 🤯 5 NOVOS CÓDIGOS CHATGPT! Uma única palavra pode mudar completamente sua foto no ChatGPT? Eu testei vários “códigos” de imagem e alguns resultados parecem truques escondidos. 👇 📸 Alguns exemplos que você viu neste video: /paparazzieditorial → Você vai ter uma foto espontânea estilo PAPARAZZI. /throughdoorcrackeditorial → Você vai ter uma foto como se ela tivesse sido tirada pela fresta de uma porta. /throughglasseditorial → Você vai ter uma foto como se ela tivesse sido tirada através do vidro. /fisheyeeditorial → Você vai ter uma foto ultra grande angular distorcida e arredondada. /birdeyeeditorial → Você vai transforma a sua imagem em uma foto vista de cima. ⚠️ O mais interessante não é apenas o efeito… é como uma instrução curta pode mudar enquadramento, cenário, iluminação e composição da mesma foto. 💾 Salve este post para testar depois. 📲 Envie para aquele amigo que vive testando IA. 💬 Qual desses códigos você testaria primeiro? 👉 Siga @canalcarlosalbertob para não perder os próximos conteúdos. . . . . #ChatGPT #ArtificialIntelligence #AICreator #gpt #chatgptprompts

Carlos Alberto B. ✅
Carlos Alberto B. ✅
Open In TikTok:
Region: BR
Saturday 12 September 2026 19:33:22 GMT
11407
795
9
141

Music

Download

Comments

luc4s1981
Luc4s1981 :
O legal é que o app é fiel aos traços originais.
2026-09-12 20:32:11
2
juliomateusmupinga2007
Júnior do brinde 🥂 :
eu gosto desses códigos continua trazer
2026-09-13 10:24:38
1
fabio_costa186
Fabio Costa :
😂😂😂
2026-09-13 10:49:04
1
To see more videos from user @ocarlosalbertob, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

CÓ MỘT KIỂU NGƯỜI… Bỗng một ngày trở nên im lặng. Họ ít xuất hiện hơn. Ít nói hơn. Ít chia sẻ hơn. Từ chỗ hay cười, họ trở nên trầm lại. Từ chỗ thường xuyên có mặt, họ dần lùi về phía sau. Người ngoài nhìn vào, có thể nghĩ rằng họ thay đổi. Rằng họ lạnh lùng. Rằng họ xa cách. Nhưng rất có thể… Họ chỉ đang đánh trận chiến khó nhất đời mình. Người xưa có câu: “Nước càng sâu càng lặng. Người càng đau càng ít nói.” Không phải vì họ không có gì để nói. Mà vì có những điều… Nói ra cũng chẳng ai hiểu. Có những áp lực không tiện kể cùng ai. Có những nỗi buồn không muốn làm người khác lo lắng. Và có những tổn thương chỉ có thể tự mình đi qua. Cuộc đời đâu chỉ có chiến tranh ngoài mặt trận. Có những trận chiến không tiếng súng. Là cuộc chiến với cơm áo gạo tiền. Là cuộc chiến với kỳ vọng gia đình. Là cuộc chiến với sự thất bại. Là cuộc chiến với chính bản thân mình. Ban ngày họ vẫn bình thường. Vẫn đi làm. Vẫn cười. Vẫn hoàn thành trách nhiệm. Nhưng đêm xuống… Chỉ họ mới biết mình đã mệt đến mức nào. Người trưởng thành không phải là người không đau. Mà là người biết giấu đau để tiếp tục bước đi. Im lặng, đôi khi không phải là buông xuôi. Mà là cách họ tự bảo vệ mình. Khi lời giải thích không còn ý nghĩa, họ chọn lặng im. Khi nói ra chỉ khiến mọi thứ rối hơn, họ chọn thu mình lại. Không phải vì họ không cần ai. Mà vì họ sợ làm phiền người khác. Người xưa dạy chữ “Nhẫn”. Nhẫn không phải là yếu đuối. Nhẫn là biết giữ cho lòng mình không vỡ giữa giông bão. Sự im lặng ấy không phải là kết thúc. Đó là khoảng lặng trước khi họ mạnh mẽ hơn. Đó là lúc họ đang học cách chịu trách nhiệm với đời mình. Chữa lành những vết thương cũ. Và trưởng thành trong âm thầm. Nếu quanh bạn có ai đó bỗng nhiên ít nói… Xin đừng vội trách. Xin đừng vội nghĩ họ thay đổi. Có thể họ chỉ đang cố gắng để không gục ngã. Đôi khi, một tin nhắn hỏi han. Một câu: “Bạn ổn không?” Cũng đủ làm lòng người ấm lại. Chúng ta không thể đánh trận chiến thay họ. Nhưng ta có thể đứng bên họ mà không phán xét. Vì biết đâu… Ngày mai đến lượt ta cũng cần một sự thấu hiểu như thế. Những người im lặng nhất đôi khi lại là những người mạnh mẽ nhất. Họ không kể về giông bão. Họ chỉ âm thầm đi qua nó. Và khi nhìn lại, chính những tháng ngày lặng lẽ ấy đã rèn nên một con người vững vàng hơn, sâu sắc hơn, và bao dung hơn rất nhiều. Nếu hôm nay bạn đang là người im lặng ấy… Xin hãy tin một điều: Bạn không yếu đuối. Bạn chỉ đang đi qua một mùa rất riêng của cuộc đời. Có thể chưa ai nhìn thấy những gì bạn đang xây dựng. Không sao cả. Hạt giống đâu cần cả thế gian nhìn thấy nó lớn lên. Nó chỉ cần được gieo xuống đúng đất. Được chăm sóc đủ lâu. Và không bị chính người gieo nó đào lên mỗi ngày để xem: “Bao giờ mới mọc?” Hãy cứ học. Hãy cứ làm. Hãy cứ vun đắp. Hãy tìm cho mình một con đường đủ đúng để đi, một giá trị đủ thật để trao đi, và một hệ thống đủ tốt để giúp mình đi xa hơn. Rồi sẽ có một ngày… Bão qua. Người từng xem thường bạn có thể vẫn chẳng nói gì. Người từng nghi ngờ bạn có thể cũng chẳng quay lại xin lỗi. Nhưng lúc ấy… Bạn không còn cần họ công nhận nữa. Bởi bạn đã trở thành một con người khác. Vững vàng hơn. Sâu sắc hơn. Bao dung hơn. Và quan trọng nhất… Bạn đã tự mình bước ra khỏi nơi từng khiến mình nghĩ rằng cuộc đời này không còn lối đi. Đến lúc ấy, bạn sẽ hiểu: Có những năm tháng tưởng như mình đang mất tất cả… Thật ra… Mình đang âm thầm xây lại chính mình. Và có lẽ, đó mới là ý nghĩa sâu nhất của những ngày tháng im lặng. Không phải để biến mất khỏi cuộc đời. Mà để trở lại với một phiên bản đủ mạnh mẽ để làm chủ cuộc đời mình. #cuocsongannhien
CÓ MỘT KIỂU NGƯỜI… Bỗng một ngày trở nên im lặng. Họ ít xuất hiện hơn. Ít nói hơn. Ít chia sẻ hơn. Từ chỗ hay cười, họ trở nên trầm lại. Từ chỗ thường xuyên có mặt, họ dần lùi về phía sau. Người ngoài nhìn vào, có thể nghĩ rằng họ thay đổi. Rằng họ lạnh lùng. Rằng họ xa cách. Nhưng rất có thể… Họ chỉ đang đánh trận chiến khó nhất đời mình. Người xưa có câu: “Nước càng sâu càng lặng. Người càng đau càng ít nói.” Không phải vì họ không có gì để nói. Mà vì có những điều… Nói ra cũng chẳng ai hiểu. Có những áp lực không tiện kể cùng ai. Có những nỗi buồn không muốn làm người khác lo lắng. Và có những tổn thương chỉ có thể tự mình đi qua. Cuộc đời đâu chỉ có chiến tranh ngoài mặt trận. Có những trận chiến không tiếng súng. Là cuộc chiến với cơm áo gạo tiền. Là cuộc chiến với kỳ vọng gia đình. Là cuộc chiến với sự thất bại. Là cuộc chiến với chính bản thân mình. Ban ngày họ vẫn bình thường. Vẫn đi làm. Vẫn cười. Vẫn hoàn thành trách nhiệm. Nhưng đêm xuống… Chỉ họ mới biết mình đã mệt đến mức nào. Người trưởng thành không phải là người không đau. Mà là người biết giấu đau để tiếp tục bước đi. Im lặng, đôi khi không phải là buông xuôi. Mà là cách họ tự bảo vệ mình. Khi lời giải thích không còn ý nghĩa, họ chọn lặng im. Khi nói ra chỉ khiến mọi thứ rối hơn, họ chọn thu mình lại. Không phải vì họ không cần ai. Mà vì họ sợ làm phiền người khác. Người xưa dạy chữ “Nhẫn”. Nhẫn không phải là yếu đuối. Nhẫn là biết giữ cho lòng mình không vỡ giữa giông bão. Sự im lặng ấy không phải là kết thúc. Đó là khoảng lặng trước khi họ mạnh mẽ hơn. Đó là lúc họ đang học cách chịu trách nhiệm với đời mình. Chữa lành những vết thương cũ. Và trưởng thành trong âm thầm. Nếu quanh bạn có ai đó bỗng nhiên ít nói… Xin đừng vội trách. Xin đừng vội nghĩ họ thay đổi. Có thể họ chỉ đang cố gắng để không gục ngã. Đôi khi, một tin nhắn hỏi han. Một câu: “Bạn ổn không?” Cũng đủ làm lòng người ấm lại. Chúng ta không thể đánh trận chiến thay họ. Nhưng ta có thể đứng bên họ mà không phán xét. Vì biết đâu… Ngày mai đến lượt ta cũng cần một sự thấu hiểu như thế. Những người im lặng nhất đôi khi lại là những người mạnh mẽ nhất. Họ không kể về giông bão. Họ chỉ âm thầm đi qua nó. Và khi nhìn lại, chính những tháng ngày lặng lẽ ấy đã rèn nên một con người vững vàng hơn, sâu sắc hơn, và bao dung hơn rất nhiều. Nếu hôm nay bạn đang là người im lặng ấy… Xin hãy tin một điều: Bạn không yếu đuối. Bạn chỉ đang đi qua một mùa rất riêng của cuộc đời. Có thể chưa ai nhìn thấy những gì bạn đang xây dựng. Không sao cả. Hạt giống đâu cần cả thế gian nhìn thấy nó lớn lên. Nó chỉ cần được gieo xuống đúng đất. Được chăm sóc đủ lâu. Và không bị chính người gieo nó đào lên mỗi ngày để xem: “Bao giờ mới mọc?” Hãy cứ học. Hãy cứ làm. Hãy cứ vun đắp. Hãy tìm cho mình một con đường đủ đúng để đi, một giá trị đủ thật để trao đi, và một hệ thống đủ tốt để giúp mình đi xa hơn. Rồi sẽ có một ngày… Bão qua. Người từng xem thường bạn có thể vẫn chẳng nói gì. Người từng nghi ngờ bạn có thể cũng chẳng quay lại xin lỗi. Nhưng lúc ấy… Bạn không còn cần họ công nhận nữa. Bởi bạn đã trở thành một con người khác. Vững vàng hơn. Sâu sắc hơn. Bao dung hơn. Và quan trọng nhất… Bạn đã tự mình bước ra khỏi nơi từng khiến mình nghĩ rằng cuộc đời này không còn lối đi. Đến lúc ấy, bạn sẽ hiểu: Có những năm tháng tưởng như mình đang mất tất cả… Thật ra… Mình đang âm thầm xây lại chính mình. Và có lẽ, đó mới là ý nghĩa sâu nhất của những ngày tháng im lặng. Không phải để biến mất khỏi cuộc đời. Mà để trở lại với một phiên bản đủ mạnh mẽ để làm chủ cuộc đời mình. #cuocsongannhien

About