@dc.b.ch: Có một điều đáng chú ý về những người thật sự mạnh mẽ. Họ ít kể về những gì họ đã trải qua. Không phải vì họ chưa từng chịu đựng. Thường thì ngược lại. Họ đã trải qua nhiều hơn hầu hết mọi người. Nhưng họ không biến nỗi khổ của mình thành câu chuyện để kể đi kể lại. Có hai kiểu người khi đối mặt với khó khăn. Kiểu thứ nhất kể lể liên tục. Mỗi cuộc trò chuyện đều xoay về nỗi khổ của họ. Họ tìm kiếm sự thương hại. Họ dùng nỗi đau như một danh tính. Kiểu thứ hai âm thầm vượt qua. Họ xử lý nỗi đau của mình. Học từ nó. Trưởng thành nhờ nó. Rồi tiếp tục sống mà không cần biến nó thành đề tài liên tục. Sự khác biệt không phải ở mức độ đau khổ. Mà ở cách họ mang nó. Người kể lể liên tục thường vẫn đang mắc kẹt trong nỗi đau. Họ chưa xử lý được nó nên nó vẫn chi phối họ. Người im lặng vượt qua đã hòa giải được với những gì xảy ra. Nỗi đau không còn định nghĩa họ. Nó chỉ là một phần trong hành trình đã làm họ mạnh mẽ hơn. Điều này không có nghĩa không bao giờ nên chia sẻ khó khăn. Chia sẻ với người đáng tin là một phần lành mạnh của việc chữa lành. Nhưng có một sự khác biệt lớn giữa chia sẻ để chữa lành và kể lể để duy trì danh tính nạn nhân. Người mạnh mẽ nhất thường mang những vết sẹo sâu nhất mà bạn không bao giờ thấy. Vì họ không cần cho bạn thấy nỗi đau của họ để bạn biết họ đã mạnh mẽ thế nào. Sức mạnh thầm lặng không cần khán giả để chứng minh nó tồn tại. Bạn có đang mang nỗi khổ của mình một cách thầm lặng hay đang dùng nó như một danh tính không #?