@ynghia1025: Ngày mẹ bán căn nhà chúng tôi lớn lên, cả 4 anh em đều đồng ý. Tết năm ấy, đứa cháu nhỏ hỏi: “Năm nay mình không về nhà bà nữa à?” Bố mất đã vài năm. Căn nhà hai tầng chỉ còn mình mẹ. Mẹ ngoài 60, đầu gối đã yếu. Cầu thang ngày càng khó đi, cái sân ngày càng rộng, còn những căn phòng thì ngày càng ít người ngủ. Một hôm mẹ gọi cả bốn đứa về: “Mẹ tính bán nhà, mua căn nhỏ hơn gần các con. Được không?” Anh cả nói: “Bán đi mẹ. Mẹ ở một mình nhà rộng thế làm gì.” Ba đứa còn lại cũng đồng ý. Tôi cũng vậy. Hôm ấy, chẳng ai nghĩ mình vừa quyết định một điều quá lớn. Cho đến ngày dọn nhà. Sau chiếc tủ cũ vẫn còn những vạch bút chì bố từng kẻ lên tường để đo chiều cao cho bốn đứa. “Anh cả, 11 tuổi.” “Chị hai, 9 tuổi.” “Tôi, 7 tuổi.” “Út, 5 tuổi.” Mẹ lấy khăn lau bụi quanh đó rất lâu, nhưng tránh những vạch bút chì. Rồi mẹ hỏi: “Cái bàn ăn cũ quá rồi, bỏ nhé?” Không hiểu sao cả bốn đứa cùng nói: “Đừng mẹ.” Nói xong, chúng tôi nhìn nhau. Một cái bàn trầy xước, chẳng đáng bao nhiêu tiền. Nhưng đó là nơi bốn đứa từng tranh nhau miếng thịt cuối cùng. Bố ngồi đầu bàn. Mẹ vừa ăn vừa nhắc “ăn chậm thôi”. Và chúng tôi từng nghĩ những bữa cơm như thế sẽ còn mãi. Anh cả đã có nhà riêng gần 20 năm. Chị hai lấy chồng. Tôi sống cách mẹ hơn 30km. Út cũng đã có hai con. Bốn đứa trẻ ngày nào giờ có bốn mái nhà, bốn bộ chìa khóa, bốn bàn ăn khác nhau. Vậy mà mỗi lần mẹ gọi: “Cuối tuần có về không?” Chẳng đứa nào từng hỏi: “Về đâu?” Chúng tôi đã có nhà riêng từ rất lâu, nhưng vẫn chỉ có một nơi cả bốn đứa cùng gọi là “về nhà”. Ngày giao nhà, mẹ là người bình thản nhất. Bà kiểm tra cửa sổ, trao chìa khóa cho chủ mới rồi còn dặn: “Nhà này mát lắm. Ở rồi sẽ thích.” Mẹ chuyển sang một căn hộ nhỏ hơn. Gần chợ. Không phải leo cầu thang. Từ nhà tôi chạy sang chỉ hơn mười phút. Mẹ thích chỗ mới. Bốn anh em cũng thấy quyết định bán nhà là đúng. Cuộc sống tiếp tục như thể chẳng có gì mất đi. Rồi Tết đến. Tối 29, con trai tôi hỏi: “Bố ơi, mai mình về nhà bà lúc mấy giờ?” Tôi đáp: “Sáng mai. Năm nay mình sang căn hộ mới của bà.” Nó ngẩng lên: “Thế năm nay mình không về nhà bà nữa à?” Tôi cười: “Nhà mới cũng là nhà bà mà.” Nó lắc đầu: “Nhưng đấy đâu phải nhà bà.” Tôi im lặng. Một đứa trẻ chẳng biết gì về giấy tờ, sang tên hay những quyết định của người lớn. Với nó, “nhà bà” là cái cổng nó từng chạy ùa vào mỗi sáng mùng Một. Là góc sân ông từng ngồi. Là căn bếp có nồi bánh chưng. Là nơi bốn gia đình dù sống ở bốn nơi khác nhau vẫn gặp nhau mỗi dịp Tết. Lúc ấy tôi mới hiểu: Chúng tôi tưởng mình chỉ bán căn nhà bốn anh em từng lớn lên. Nhưng đó còn là nơi cuối cùng bốn người đã có bốn gia đình riêng vẫn còn chung một chữ “về”. Suốt mấy chục năm, chữ ấy trong đời tôi luôn dẫn đến cùng một địa chỉ. Ngày bé, mẹ nói: “Đi chơi thì tối nhớ về nhà.” Đi học xa, bố hỏi: “Bao giờ con về?” Lấy vợ, mẹ hỏi: “Tết này hai đứa về hôm nào?” Có con, bà lại bảo: “Cuối tuần đưa cháu về chơi.” Chúng tôi cứ lớn lên, đi xa hơn, có thêm những căn nhà mới. Chỉ có địa chỉ để “về” là chúng tôi cứ ngỡ sẽ đứng đó mãi. Tết ấy, cả bốn gia đình ăn cơm ở căn hộ mới của mẹ. Vẫn đủ người. Mẹ vẫn nấu những món cũ. Lũ trẻ vẫn chạy quanh. Anh em tôi vẫn nhắc chuyện ngày bé. Chỉ thiếu bố và căn nhà cũ. Lúc ra về, mẹ đứng ở cửa: “Rảnh thì về nhé.” Tôi bước được mấy bước rồi quay lại. Mẹ vẫn đứng đó nhìn theo. Tôi chợt hiểu, có lẽ “nhà” chưa bao giờ chỉ là bốn bức tường hay một địa chỉ. Nơi nào còn có mẹ đứng ở cửa chờ chúng tôi, nơi đó vẫn còn một phần để trở về. Nhưng căn nhà cũ đã giữ một điều mà căn hộ mới không thể mang theo nguyên vẹn: Bốn anh em tôi bây giờ có bốn căn nhà. Chỉ là từ năm ấy, chúng tôi không còn chung một nơi để trở về như những đứa trẻ nữa. #xh #fyp

Ý Nghĩa
Ý Nghĩa
Open In TikTok:
Region: VN
Sunday 13 September 2026 04:07:17 GMT
20494
248
8
15

Music

Download

Comments

huynh.chisol
꧁༺HUYNH CHI SOL༻꧂ :
mjnh chi don tu nha cu (da tung gan bo 25nam) sang nha moi mjnh buon 1cach am tham kieu nhu tiec nuoi dieu gi da tung gan bo lau dai
2026-09-13 06:11:19
2
bkdecor.design
BK Decor :
Nhà mình đã từng như thế
2026-09-13 05:37:46
3
apple.meomeo.1990
apple.meomeo.sắp lên núi :
Thật là buồn, cá nhân tôi thấy thật tiếc khi cả 4 ng ko ai giữ dc nhà cũ. Biết là chỗ nào còn mẹ thì là nhà, nếu nếu nhé, nếu ko còn thì về nhà là ở đâu, nơi có những kỉ niệm từ thủa bé giờ là của ng khác rồi
2026-09-13 12:49:03
0
langvuong05
FUKASA FARM :
căn nhà còn thờ cúng bố cơ mà🥺🥺🥺
2026-09-13 05:38:51
2
xm.nh74
Tin thúi :
Tôi thích nhất, nơi nào có mẹ nơi đó là nhà
2026-09-13 10:40:20
0
g151178
Sang Windy :
🥺🥺🥺
2026-09-13 05:11:30
1
qunh.bi.th48
Rubi :
😭😭😭😭😭
2026-09-13 11:49:43
0
landtourlaos999
🇱🇦 LAND TOUR LAOS 🇱🇦 :
😔😔😔
2026-09-13 13:01:26
0
To see more videos from user @ynghia1025, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About